⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ cần nghĩ tới cảnh cơ thể non nớt của Ôn Tự nằm dưới thân kẻ khác, anh ta đã phát điên vì ghen.
Cô là của anh ta.
Lẽ ra phải thuộc về anh ta
Anh ta đè cô xuống ghế sofa một cách thô bạo, cởi toạc áo choàng tắm trên người.
Đúng lúc này, từ tầng trên truyền xuống giọng nói của Thẩm Tri Ý “Lâm Châu, hai người đang làm gì vậy?”
Làm tiểu tam mà cũng hống hách như vậy
Tạ Lâm Châu sững người, hành động lập tức khựng lại. Lý trí quay về, anh ta buông lỏng Ôn Tự.
Ôn Tự nhân lúc đó, co đầu gối, nhắm thẳng bụng anh ta mà thúc một cú cực mạnh.
Tạ Lâm Châu đau đến nỗi mặt tái mét, cả người cứng đờ tại chỗ. Ôn Tự bật dậy, chỉnh lại quần áo.
Tim vẫn đập thình thịch, sự sợ hãi xen lẫn cơn giận dữ khiến cô muốn đập vỡ đầu người đàn ông kia.
Nhưng lúc này, cô đơn độc, lại đang ở thế yếu, đánh nhau chỉ khiến mình rơi vào tình huống nguy hiểm hơn.
Cô tạm thời nuốt cục tức xuống, cầm bản ly hôn quay người rời đi.
Chưa kịp ra khỏi cửa, đã bị Thẩm Tri Ý từ trên lầu bước xuống chắn đường. Ánh mắt cô ta đầy khinh miệt, giễu cợt
“Đúng là tiện nhân.”
Lửa giận trong lòng Ôn Tự vốn chưa kịp dập, giờ lại bị khơi lên. Ánh mắt cô lạnh lẽo nhìn chằm chằm Thẩm Tri Ý.
Đối mặt với cái nhìn đó, Thẩm Tri Ý khoanh tay trước ngực, giọng hống hách
“Tôi nói sai à? Miệng thì nói ly hôn, nhưng lại quay đầu dụ dỗ Lâm Châu lên giường. Tôi thật không ngờ, Ôn Tự cô cũng thâm hiểm đến vậy.”
Tạ Lâm Châu nghe đến đó, cố nhịn cơn đau bụng, bước tới gần. Thẩm Tri Ý còn chưa dừng lại
“Đừng nói với tôi là anh ấy ép cô. Hai năm cưới nhau còn chẳng đụng vào người cô, giờ lại ép? Ai tin chứ?”
Tạ Lâm Châu kéo tay cô ta lại, khàn giọng
“Tri Ý, đừng so đo với cô ta.”
Ôn Tự đứng thẳng lưng, khóe môi nhếch lên đầy châm biếm
“Đúng là mở mang tầm mắt. Lần đầu tiên tôi thấy có người làm tiểu tam mà còn ngông nghênh đến vậy.”
Một câu đâm trúng chỗ đau, Thẩm Tri Ý lập tức biến sắc “Cô nói bậy gì đó ”
Vừa dứt lời, một cái bạt tai như đạn bắn vút qua.
Chát
Tiếng vang giòn tan.
Cú tát không chỉ khiến Thẩm Tri Ý choáng váng, mà cả Tạ Lâm Châu cũng đứng sững.
“Lời nói không lọt tai, vậy để bàn tay dạy cô hiểu chuyện.” Giọng Ôn Tự lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén như dao.
Gương mặt vốn trắng mịn của Thẩm Tri Ý lập tức sưng đỏ như trái cà chua. Cô ta òa khóc, rời khỏi vòng tay Tạ Lâm Châu, giận dữ hét lên
“Cô dám đánh tôi ”
Nói rồi lao tới định trả đòn.
Ôn Tự lập tức bắt lấy cổ tay cô ta, không chút do dự, tặng thêm một bạt tai vào bên má còn lại.
Trước mắt Thẩm Tri Ý tối sầm, lảo đảo suýt ngất. Tiếng khóc bén nhọn vang lên.
Tạ Lâm Châu hoàn hồn, vội ôm lấy cô ta, lạnh giọng quát Ôn Tự “Cô làm đủ rồi đấy ”
Ôn Tự đúng là đã thấy đủ.
Cô hất nhẹ bàn tay vừa tát người đến bỏng rát, giọng thản nhiên
“Một cái là vì cái miệng bẩn thỉu, một cái là vì cái tay dơ dáy. Đường đường là minh tinh, lại đi bỏ thuốc người khác, đúng là không biết liêm sỉ.”
Tạ Lâm Châu cau mày
“Bỏ thuốc gì?”
Ôn Tự không buồn trả lời, quay người rời khỏi căn nhà xui xẻo đó. Cửa đóng lại, trong phòng khách vẫn còn một mớ hỗn loạn.

⬅ Trước Tiếp ➡