⬅ Trước Tiếp ➡
Đúng lúc mấy ngày nay Triệu Manh Manh xin nghỉ, nên tin tức quan trọng đó, cô cũng không biết.
Cô nhìn Chu Thịnh, miệng mở lớn không thể khép lại được "Thật sao?"
Chu Thịnh bật cười, lấy điện thoại ra cho cô xem lễ ngày khai mạc, và hoạt động cắt băng khánh thành.
Bắc Bắc cụp mắt nhìn điện thoại, Chu Thịnh một thân tây trang màu đen, xuất hiện trong màn ảnh, cũng có mấy người đã gặp qua, nhưng cô không nhớ tên.
Nhìn một lúc, Bắc Bắc mới hỏi "Vậy có ký với những nghệ sĩ khác không?"
"Không có."
Bắc Bắc có chút tò mò "Vì sao không ký?"
Chu Thịnh giải thích cho cô "Còn đang cân nhắc, muốn ký với người mới."
Nghe vậy, hai mắt Bắc Bắc sáng lên, có chút kinh ngạc "Toàn bộ đều là người mới, không có khả năng nha?"
"Ừ, sẽ không, chẳng qua em sẽ là người đầu tiên."
"A?"
Chu Thịnh cười, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Bắc Bắc thấp giọng bổ sung "Công ty vì em mà thành lập, đương nhiên phải ký với em đầu tiên." Anh dừng một chút, mỉm cười nói tiếp "Đúng như tên của công ty không phải sao?"
Bắc Bắc sửng sốt, vừa nãy cô không có chú ý đến tên của công ty là gì, lúc cúi xuống xem, cả người đều giật mình đến thất thần.
Chu Thịnh sao có thể..... Lấy một cái tên như vậy??
33.
Editor 14thfebruary
Công ty điện ảnh Mộ Bắc.
Hai chữ "Mộ Bắc" này, nó có rất nhiều hàm ý.
Bắc Bắc nhìn hai chữ đến phát ngốc, ngẩng đầu nhìn Chu Thịnh, "Sao anh lại... Lấy tên như vậy."
Chu Thịnh cười, cong môi hỏi cô "Có hay không?"
Bắc Bắc thất thần nhìn, rất hay nha, tại sao lại không hay được, nhưng cái tên này, có ý nghĩa gì, cô đều có thể hiểu được.
Cô nhìn Chu Thịnh, ngây ngốc vài giây, thu hồi lại ánh mắt của mình "Chu Thịnh."
"Hửm?"
"Anh lấy tên như vậy, không ai hỏi tên công ty có ý nghĩa như thế nào sao?"
Chu Thịnh cười nhẹ, "Có."
"Vậy anh nói như thế nào?" Bắc Bắc tò mò nhìn anh, muốn biết với một cái tên "đặc biệt" như vậy, Chu Thịnh sẽ nói với mọi người và giới truyền thông như thế nào.
Chu Thịnh ừ một tiếng, cố ý trêu đùa Bắc Bắc "Anh nói."
"Cái gì?" Lòng hiếu kỳ bị khơi dậy, Bắc Bắc ngước mắt nhìn anh, đôi mắt tràn đầy sự tò mò.
Chu Thịnh khom lưng, tới gần Bắc Bắc, nói vào bên tai cô "Bởi vì anh thích một người tên là Bắc Bắc."
Bắc Bắc "....... "
Cô kinh ngạc nhìn Chu Thịnh, nuốt nuốt nước miếng nói "Anh thật sự nói như vậy?"
Chu Thịnh nhướng mày cười nhạt "Không thể nói sao?"
Bắc Bắc nhíu mày, lắc đầụ
Không phải là không thể nói, cô cảm thấy Chu Thịnh không phải là một người dễ xúc động như vậy, sẽ không nói với giới truyền thông những lời này, huống hồ thân phận hiện tại của Bắc Bắc, tương đối đặc thù.
Chu Thịnh là một người thông minh, sao có thể nói những lời đó.
Nghe thấy Chu Thịnh cười, Bắc Bắc bừng tỉnh mới biết mình bị đùa giỡn, cô trừng mắt nhìn Chu Thịnh, xoay người ra khỏi phòng bếp.
"Đợi đã." Chu Thịnh đem cô ôm vào, thấp giọng trấn an "Anh không có nói như vậy, đây chẳng qua là suy nghĩ của anh."
Bắc Bắc sửng sốt, Chu Thịnh tiếp tục nói "Giới truyền thông sẽ không hỏi nhiều như vậy, nếu có anh cũng nói là tình cờ, yên tâm đi."
"Vâng."
Chu Thịnh mỉm cười nhìn cô, cúi đầu hôn lên khóe miệng nói "Tuy bây giờ anh rất muốn trả lời như vậy, nhưng anh nghĩ, vợ anh chắc sẽ không vui."

⬅ Trước Tiếp ➡