⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc bật cười, liếc anh một cái "Không phải không vui, chỉ là bây giờ sợ người khác nghĩ nhiềụ"
Không phải Bắc Bắc sẽ không vui, chỉ là bây giờ chưa phải lúc.
Chu Thịnh biết rõ, không nói gì nữa.
"Không sao đâu, anh biết em nghĩ gì, chuyện của chúng ta, chờ em muốn công khai thì công khai."
Nghe vậy, Bắc Bắc ừ một tiếng "Vâng."
Chu Thịnh nắm tay cô, tay kia cầm cà phê, "Cùng anh đến thư phòng, thuận tiện cho em xem hợp đồng."
"Hả? Bây giờ xem sao?"
Chu Thịnh gật đầu "Là do anh nghĩ ra, em xem có chỗ nào không hợp lý không?"
Bắc Bắc nghẹn họng, kinh ngạc nhìn Chu Thịnh hỏi "Anh nghĩ sao, anh có chắc là công ty vẫn có thể kiếm được tiền không?"
Điều Bắc Bắc lo lắng không phải chuyện này, theo như tính cách Chu Thịnh đối xử với cô, bản hợp đồng này nhất định sẽ chiếu cố Bắc Bắc, lúc trước Bắc Bắc ký hợp đồng, cũng biết công ty sẽ có một vài điều kiện với nghệ sĩ của mình, cho nên mới hỏi chuyện này.
Chu Thịnh bật cười, "Em nhìn sẽ biết."
Bắc Bắc "..... Được."
Hai người đi vào thư phòng, vừa vào cô đã bị nhét cho một bản hợp đồng màu trắng.
Cô ngồi xuống ghế đối diện Chu Thịnh, cúi đầu xem, lúc xem Bắc Bắc nhịn không được đặt câu hỏi.
"Vì sao lại chia 50/50?"
Chu Thịnh che miệng khẽ ho "Chia đôi không phải rất bình thường sao?"
Bắc Bắc chớp mắt, "Nào có, các công ty khác không phải đều 20/80 sao?"
Nghe vậy, Chu Thịnh ngẩn ra, rất ngạc nhiên nhìn Bắc Bắc "Sao em biết?"
Bắc Bắc mấp máy môi, trong mắt xoay tròn nói "Là Manh Manh nói với em." Trong lòng không ngừng mặc niệm, tạm thời chỉ có thể bán đứng Manh Manh, kiếp trước do cô đã ký qua rất nhiều hợp đồng nên biết được chuyện 20/80.
Tình huống bây giờ, đối với một người mới rất có khả năng là 10/90, tốt hơn chút sẽ là 20/80, tốt hơn nữa là 30/70, Bắc Bắc suy nghĩ, với thân phận của Lê Tiêu, cùng công ty ký hợp đồng chắc là được 40/60 đi, còn 50/50 chắc sẽ không có công ty nào làm như vậy.
Chu Thịnh gật đầu, trầm ngâm rồi nói "Ừ, bình thường là vậy, nhưng em tương đối đặc biệt."
Bắc Bắc nghẹn họng, nghiêm túc nhìn Chu Thịnh nói "Đừng cho em đi cửa sau, giống với mọi người không phải rất tốt sao?"
Chu Thịnh bật cười, cong môi nhìn Bắc Bắc nói "Vợ ơi."
"Hả?"
"Chỉ cần em là vợ của anh, hợp đồng của em với những người khác sẽ không giống nhaụ"
Bắc Bắc "......" Mặt ửng đỏ, Bắc Bắc có chút xấu hổ "Như vậy sao."
Chu Thịnh rũ mắt, quan sát vẻ mặt thay đổi của cô, cảm thấy hơi buồn cười, Bắc Bắc là một người thẳng thắn, cho dù biểu hiện trưởng thành đến đâu, vẫn vì một câu nói hay hành động của anh làm cho đỏ mặt.
Giống như bây giờ vậy.
Chu Thịnh nhìn đến thất thần, hai tai ửng đỏ của cô rơi vào trong mắt, sinh động đến mê người.
"Chu Thịnh." Bắc Bắc vẫy vẫy tay trước mặt anh "Anh sao vậy?"
Chu Thịnh dừng lại, khẽ ho, hoàn toàn không có nửa chỗ ngại ngùng nói "Ừ, nhìn vợ đến mất hồn."
Bắc Bắc "...... Anh đừng nói lời ngon tiếng ngọt với em." Cô không chịu nổi, một người đàn ông đẹp trai nói với mình như vậy, Bắc Bắc lo lắng, sớm muộn gì mình cũng quỳ gối trước Chu Thịnh.
Như vậy không tốt lắm.

⬅ Trước Tiếp ➡