Lúc Tiểu Ngư nghe thấy tin đồn này, cố ý chạy về ký túc xá nói với Bắc Bắc “Bắc Bắc, cậu được mệnh danh là học bá.”
“Hả?” Bắc Bắc đang cúi đầu đọc sách, lúc nghe được câu đó vẻ mặt ngây ngốc “Mệnh danh gì?”
Tiểu Ngư cười giải thích cho cô “Học bá.”
Bắc Bắc “…. Chắc không phải trò đùa chứ?”
Tiểu Ngư còn chưa nói, Lý Mai đã nói tiếp “Tất nhiên không phải, tớ nói cho cậu nghe, buổi sáng lúc tớ đến nhà ăn thì có người chạy lại hỏi tớ, có phải lớp mình có người chuyển ngành sang khoa diễn xuất, trở thành học bá không.”
Bắc Bắc nghẹn họng, không nói nên lời.
“Tớ không phải là học bá.”
Giai Giai nói tiếp “Cậu cho rằng mình không phải là học bá, nhưng mà những người khác đều không cho là vậy, tớ nghe nói trước khi cậu nhập học, có phải đã biểu diễn một đoạn ngắn cho giáo viên phải không?”
Nghe cô ấy nói, Bắc Bắc giật mình ngây ra.
Chuyện này đúng là có thật, ba ngày trước giảng viên bất ngờ điểm danh, đến tên Bắc Bắc thì kêu cô trả lời một câu hỏi chuyên ngành…. Mà sở dĩ cô có thể trả lời được, là vì hôm trước cô có nhìn thấy được đáp án đó, tùy tiện nghiên cứu một chút.
Nhưng Bắc Bắc không nghĩ tới, chỉ vì chuyện này mà cô được giáo viên khen ngợi, vừa vặn hôm đấy lớp đó là lớp diễn xuất, cô bị giáo viên kêu lên bục biểu diễn, các bạn học không tính là kinh ngạc, nhưng lại làm cho giáo viên và bọn họ phải lau mắt mà nhìn bạn học mới chuyển đến.
Mặc dù còn nhiều chỗ xử lý chưa tốt, nhưng Bắc Bắc có phương pháp nhập diễn độc đáo của riêng mình, khiến người khác cũng bị thu hút theo.
Từ đó, Bắc Bắc được mọi người và giáo viên khen ngợi.
….
Phục hồi lại tinh thần, Bắc Bắc nghe cuộc nói chuyện của các bạn cùng phòng, có chút dở khóc dở cười.
“Cho nên tớ cứ như vậy mà nổi tiếng?”
“Đúng vậy, hơn nữa Bắc Bắc lớn lên rất xinh đẹp, tớ nghe nói cuộc thi hoa hậu giảng đường mỗi năm tổ chức một lần sắp bắt đầu, cậu đi đăng kí đi.”
Bắc Bắc “……. Không được, tớ không thích mấy chuyện náo nhiệt này.”
Hoa hậu giảng đường là một chương trình rất đặc sắc của đại học H, mỗi năm đều tổ chức một lần, nó được bầu chọn bởi học sinh toàn trường. Năm ngoái Bắc Bắc được chọn đi thi, nhưng cô ấy đã từ chối, năm nay Bắc Bắc vẫn sẽ như thế.
Bởi vì đối với chuyện hoa hậu giảng đường này, Bắc Bắc không có hứng thú.
Nếu như tham gia cái đó, không bằng giành thời gian ra để đọc kịch bản còn hơn.
Đúng lúc hai ngày trước Trần Tĩnh gửi cho cô mấy kịch bản cũng không tệ lắm, nên Bắc Bắc đang xem rất chăm chỉ.
“Bắc Bắc à.”
“Hả?”
“Cậu thật sự không tham gia sao?”
Bắc Bắc bật cười, cong môi nói “Đúng vậy, gần đây tớ hơi bận, khả năng muốn đi đóng phim một thời gian, cho nên sẽ không có thời gian mà tham gia.”
Ánh mắt Lý Mai sáng lên, đối với việc đóng phim vô cùng tò mò “Bắc Bắc Bắc Bắc, nếu lúc cậu đóng phim, tụi tớ đến thăm ban có được không?”
“Tất nhiên là được rồi.” Bắc Bắc trả lời “Nếu có thời gian tớ sẽ ra chơi với các cậụ”
Tiểu Ngư phất phất tay “Đừng, bọn tớ không cần cậu, chỉ muốn đi xem ảnh đế và ảnh hậu thôi.”
Bắc Bắc “………”
Đau trong tim.