Cùng đám bạn cùng phòng náo loạn một lúc, Bắc Bắc tiếp tục xem kịch bản, nhân tiện nói chuyện với Trần Tĩnh, thảo luận từng bộ phim truyền hình.
Cô cúi đầu tiếp tục nói chuyện với Trần Tĩnh, khẽ thở dài, kiếp trước chỉ vì một vai nữ chính, cô cố gắng cả đêm để nghiền ngẫm kịch bản, thử nó bằng mọi cách nhưng chưa bao giờ có được.
Sự bất công của thế giới thường được thể hiện ở những chỗ như vậy.
Bắc Bắc cười khổ, có chút bất lực, không thể hiểu được, dù sao đây cũng chỉ là thế giới của những kẻ mạnh.
Nói chuyện với Trần Tĩnh một lúc, Bắc Bắc tiếp tục nghiêm túc đọc kịch bản.
Buổi tối, Bắc Bắc nằm trong chăn đọc tiểu thuyết.
Bộ phim vườn trường được chuyển thể từ tiểu thuyết, cho nên trước khi quay bộ phim này, cô đọc trước nguyên tác của tiểu thuyết, để có thể hiểu được cốt truyện được thay đổi như thế nào, trước khi cải biên vai nam nữ chính, cùng với những nhân vật khác sẽ ra sao.
Bộ phim truyền hình dành cho giới trẻ này ăn khách hơn so với nhiều bộ phim truyền hình cẩu huyết trên TV
Ngoại trừ việc nam nữ chính tách nhau hai năm ra, thì toàn bộ câu chuyện đều rất ngọt ngào, thời cao trung còn ngọt hơn, đây là một cuốn tiểu thuyết nữ truy nam, nữ chính rất chủ động, theo đuổi nam chính suốt ba năm, cuối cùng tốt nghiệp cao trung cũng ở bên nhaụ
Nam chính và nữ chính không học cùng lớp, mà học bên cạnh nhau, chỉ là lớp bên cạnh là lớp thực nghiệm, lớp của nữ chính được xem như là lớp cá biệt, cũng không biết trường học sắp xếp như thế nào, mà xếp lớp chọn với lớp cá biệt đối diện nhaụ
Trong tuần đầu tiên học quân sự, nữ chính bị nhan sắc của nam chính hấp dẫn, nên mới theo đuổi.
Bắc Bắc nhìn tình yêu thời thanh xuân nảy mầm, thật sự cảm thấy ngọt ngào.
Đang đến đoạn xúc động, thì điện thoại của Chu Thịnh gọi tới.
Bắc Bắc thở dài, trong lòng không ngừng mắng Chu Thịnh hai lần, mới không cúp điện thoại của anh.
“Alo.” Giọng nói Bắc Bắc uể oải, không có bất kỳ hứng thú gì.
Chu Thịnh nhướng mày, kinh ngạc “Vợ ơi, em làm sao vậy?”
Bắc Bắc hừ một tiếng “Không sao, anh gọi cho em có việc gì không?”
Chu Thịnh nghẹn họng, bất đắc dĩ hỏi “Không có việc gì không thể gọi cho em sao? Tốt xấu gì cũng là vợ chồng với nhau?”
Bắc Bắc dừng một chút, ho nhẹ nói “Không phải, ý em không phải như vậy, chỉ là muốn hỏi tại sao lúc nào anh cũng gọi điên thoại cho em.”
Chu Thịnh “Không phải mỗi tối anh đều gọi cho em sao?”
Bắc Bắc “…….Ừ, em quên mất.”
Chu Thịnh “……..Vợ, anh rất đau lòng.”
Bắc Bắc bật cười, cong cong môi, trốn trong chăn nhỏ giọng hỏi “Hôm nay anh không bận việc gì à.”
“Vẫn tốt.” Chu Thịnh có chút tủi thân “Lúc nãy em đang làm gì, tại sao lại không muốn nhận điện thoại của anh??”
Bắc Bắc nghẹn nghẹn, nói với anh “Em đang đọc tiểu thuyết, đúng lúc đến đoạn xúc động, thì anh gọi đến.” Nói xong, Bắc Bắc cũng cảm thấy tủi thân “Anh có biết, nam chính muốn tỏ tình với nữ chính Đang chuẩn bị hôn nhau ”
Chu Thịnh “Hắn ta có hôn giỏi như anh không?”
Bắc Bắc “……..Hả?”
Cô dở khóc dở cười tra lời “Anh nói gì vậy, em đang đọc tiểu thuyết, làm sao biết có giỏi hơn anh hay không.” Bắc Bắc đối với đầu óc của Chu Thịnh vô cùng khâm phục.