Bóng đêm buông xuống, bên ngoài đường phố rất náo nhiệt, giống như Thần sở, Chu Thịnh vừa đem xe đi gửi, Bắc Bắc chờ không được liền bước xuống, cô ngước mắt nhìn địa điểm trước mắt, hai chữ Thần sở rất lớn, được viết rất nghệ thuật.
Trong bóng tối, hai chữ kia còn phát sáng, như sợ người ta không thấy được chỗ này.
Thần sở trang trí rất xa hoa, từ trong ra ngoài đều rất sang trọng.
Bắc Bắc bị Chu Thịnh nắm lấy đi vào bên trong, vừa mới đi đến cửa, Bắc Bắc liền nghe thấy được tiếng nhạc từ bên trong truyền ra, cô dừng lại một chút, rồi nhanh chóng đuổi theo.
"Chúng ta đi lầu mấy?"
"Lầu một. Không phải em muốn đến lầu một sao?"
Bắc Bắc cười gượng, "Đúng vậy." Cô không nghĩ Chu Thịnh sẽ bảo bọn họ tụ tập ở lầu một, hai người đi vào, Bắc Bắc liền bị ánh đèn ở bên trong chiếu vào có chút chói mắt, cô giơ tay lên che một chút, đi theo Chu Thịnh vào bên trong.
Lầu một có một cái sân khấu rất cao, trên đó có không ít người mặc quần áo gợi cảm, dáng người quyến rũ.
Bên kia không có sân khấu, có không ít người trẻ tuổi ngồi ở đó, Chu Thịnh nhìn xung quanh một vòng, nắm tay Bắc Bắc đi đến ghế sô pha bên kia.
Hai người đi qua, Triệu Tử Dịch liền thấy được, hướng Chu Thinh giơ tay, hô lên "Bên này."
Chu Thịnh mỉm cười đáp lại, mang theo Bắc Bắc qua đó.
Đây là lần đầu tiên Bắc Bắc thấy Triệu Tử Dịch và Ngô Mân, lúc trước còn nghe nói hai người này có quan hệ rất tốt với Chu Thịnh.
"Bắc Bắc đúng không?"
Bắc Bắc cười gật đầu "Xin chào."
Triệu Tử Dịch gật đầu "Chúng tôi là bạn tốt của Chu Thịnh, cậu ta là Ngô Mân, mau ngồi xuống đi."
"Được."
Bắc Bắc chào hỏi Ngô Mân xong, liền ngồi xuống bên cạnh Chu Thịnh.
Nhìn một vòng, cũng chỉ có hai người Ngô Mân và Triệu Tử Dịch, Bắc Bắc kéo góc áo Chu Thịnh, thấp giọng hỏi "Manh Manh đâu?"
Chu Thịnh liếc mắt nhìn Triệu Tử Dịch "Em gái cậu đâu?"
"Chắc là đi vệ sinh."
Bắc Bắc sửng sốt, chớp mắt, kinh ngạc nhìn Triệu Tử Dịch "Triệu Manh Manh là em gái anh sao?"
"Đúng vậy, cô không biết sao?"
Bắc Bắc nghẹn họng, cô biết mới lạ.
Tuy rằng lúc trước có nghe sau lưng Manh Manh có kim chủ, nhưng Bắc Bắc cũng không nghĩ tới, "kim chủ" phía sau Manh Manh lại là người nhà.
Bắc Bắc há miệng thở dốc, nhìn khuôn mặt của Triệu Tử Dịch, hàm hồ nói "Anh em các người lớn lên không giống nhaụ"
Ngô Mân ở một bên cười ra tiếng, giải thích cho Bắc Bắc "Là anh em họ, không phải cùng cha mẹ."
Bắc Bắc ".... Thì ra là như vậy."
Thật xấu hổ.
Bắc Bắc dừng một chút, kéo góc áo của Chu Thịnh hỏi "Tại sao anh không nói cho em biết thân phận của Manh Manh."
Chu Thịnh cười, "Bây giờ biết cũng không muộn." Anh cúi đầu giải thích cho Bắc Bắc "Cô gái của Triệu gia này, lúc tiến vào giới giải trí liền nghiêm cấm tụi anh tỏ ra quen biết, không được nói ra thân phận của cô ấy."
Ngô Mân một bên tỏ vẻ đồng ý "Đúng, có đôi khi tôi nhìn thấy Manh Manh, muốn chào hỏi, nhưng đều bị cô ấy xem nhẹ."
Triệu Tử Dịch nhướng mày "Không chỉ cậu mà tôi cũng vậy, có một hoạt động mà anh em chúng tôi tham gia và mời cô ấy, kết quả coi như là lần đầu gặp nhau, hỏi thăm tổ tông tám đời."
Bắc Bắc nghe vậy, nhịn không được cười ra tiếng.
"Thật sao?"