⬅ Trước Tiếp ➡
Chưa nghe được người trả lời, cô đã nghe thấy tiếng của Triệu Manh Manh.
"Bắc Bắc?" Manh Manh kinh ngạc nhìn người cách đó không xa, cảm thấy bản thân xuất hiện ảo giác.
Bắc Bắc ngước mắt nhìn lại, cong cong môi "Là em."
Manh Manh đến gần, vẫn cảm thấy khó tin, tại sao lại gặp được Bắc Bắc ở đây, cô ấy quay đầu nhìn Triệu Tử Dịch, chỉ vào Bắc Bắc "Anh, đây là kinh hỉ mà anh giành cho em sao?"
Triệu Tử Dịch nhướng mày, hỏi ngược lại "Em cảm thấy sao?"
Manh Manh trưc tiếp xem nhẹ Chu Thịnh ở một bên, gật gật đầu nói "Em cảm thấy đúng vậy, nhưng mà em tò mò sao anh lại mang được Bắc Bắc đến đây." Cô ấy vui mừng ngồi xuống bên cạnh Bắc Bắc, đem Chu Thịnh ở một bên bỏ qua.
"Bắc Bắc, tại sao em lại xuất hiện ở đây với anh của chị?"
Bắc Bắc "....... Chuyện này em không phải đi cùng với anh của chị."
Manh Manh há miệng "a" một tiếng, nhìn Ngô Mân "Không phải anh chị, chẳng lẽ là Ngô Mân, không phải chứ?"
Ngô Mân nằm không cũng trúng đạn, yên lặng không nói lời nào.
Về phần Chu Thịnh, lúc này bị Triệu Manh Manh đẩy qua một bên, rời khỏi vợ của mình.
"Manh Manh, lời nói của cô đừng quá phận, có phải cô quên còn có tôi ở đây không."
Manh Manh ghét bỏ nhìn Chu Thịnh một cái "Ai nha, chắc chắn Bắc Bắc không phải đến cùng anh, đúng không Bắc Bắc."
Triệu Manh Manh nói, còn hứng thú "Chu đại ca, đừng nói đến những thứ khác, mỗi ngày anh đều lên hot search, Bắc Bắc không có khả năng xuất hiện cùng anh, càng không thể quen biết anh cùng anh xuất hiện ở đây."
Bắc Bắc ".........."
Chu Thịnh nghẹn họng, ngước mắt nhìn về phía vợ của mình, vô cùng tủi thân.
"Tại sao lại không có khả năng đó?"
Manh Manh nghĩ rồi nói "Không phải lần trước anh đến đoàn phim sao, Bắc Bắc không có quen biết anh."
Triệu Tử Dịch ở một bên khẽ ho nhắc nhở "Tụi anh đến đoàn phim em cũng sẽ làm như không quen biết bọn anh."
Manh Manh sửng sốt, chớp mắt nhìn bốn người còn lại "Có ý gì?"
Bắc Bắc cười nhẹ, có chút bất đắc dĩ nói "Manh Manh, em đến đây với Chu Thịnh."
Vẻ mặt của Triệu Manh Manh ngây ra "Hả?"
36.
Editor 14thfebruary
Triệu Manh Manh ngây ngốc vài giây, quay đầu nhìn về phía Bắc Bắc "Em nói thật?"
Bắc Bắc gật đầu, cười nói "Ừ, rất thật."
Triệu Manh Manh nghẹn họng, duỗi tay chỉ vào Bắc Bắc và Chu Thịnh, vô cùng kinh ngạc hỏi "Vậy quan hệ của hai người là gì?"
Bắc Bắc bật cười, còn chưa trả lời Chu Thịnh liền nhướng mày hỏi lại cô ấy "Cô cảm thấy quan hệ của chúng tôi là gì?"
Tầm mắt của Triệu Manh Manh dừng trên hai người, di chuyển không ngừng "Tôi không biết." Cô ấy nhìn chằm chằm Bắc Bắc, nói "Bắc Bắc à, em cũng không thể nghĩ quẩn trong lòng như vậy"
"Hả?"
Triệu Manh Manh kéo cánh tay Bắc Bắc nói "Em đừng có đi sai đường, Chu Thịnh là một người đàn ông không an toàn "
Bắc Bắc "Em không....." Lời còn chưa nói xong, đã bị Triệu Manh Manh cắt đứt, "Chị nói với em, bây giờ mau chia tay với Chu tổng."
Vẻ mặt Bắc Bắc ngu ngốc "Em còn chưa nói xong mà."
"Hả? Nói cái gì?" Triệu Manh Manh nhìn Chu thịnh, nhếch nhếch mi "Chu tổng, chắc anh cũng không làm khó bạn của tôi chứ, dù sao anh cũng nhiều bạn gái như vậy, thiếu Bắc Bắc cũng không sao chứ."

⬅ Trước Tiếp ➡