⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe vậy, Chu Thịnh nhướng mày, cười như không nhìn hai người "Tôi đúng là sẽ thấy thiếu cô ấy."
Manh Manh cười nhạo một tiếng, liếc mắt nhìn Chu Thịnh "Chu tổng cũng biết nói đùa à?"
Chu Thịnh "...." Nhìn bộ dạng này của Manh Manh, vô cùng bất đắc dĩ xoa xoa ấn đường "Bắc Bắc giải thích cho cô ta nghe."
Bắc Bắc mỉm cười nhìn Triệu Manh Manh, duỗi tay chỉ chỉ Chu Thịnh nói "Anh ấy là chồng của em."
Triệu Manh Manh chớp mắt, lại tiếp tục chớp mắt, một lúc sau mới nói "Bắc Bắc em cũng đùa quá trớn rồi, phải không anh."
Triệu Tử Dịch không nói nên lời nhìn em họ mình, khẽ ho "Là sự thật, tụi anh đều biết."
Triệu Manh Manh "............."
Cô ấy nghi ngờ nhìn hai người, vẫn cảm thấy khó tin.
"Hai người kết hôn khi nào?"
"Một ngày trước năm mới."
"14 tháng 2?"
"Ừ."
Manh Manh gật gật đầu, quay lại nhìn về phía Bắc Bắc "Vậy em nói, hai người biết nhau hồi nào?
Bắc Bắc nghẹn họng, nói "Rất lâu trước đó."
"Tại sao chị không biết?"
Chu Thịnh nhướng mày "Chuyện tôi thích đàn ông cô còn biết, vậy tại sao lại không biết chuyện này?"
Triệu Manh Manh "......." Cô cười gượng hai tiếng, "Chu tổng Chu tổng, chuyện đó không phải trên mạng nói lung tung sao, tôi cũng không cho rằng anh thích đàn ông."
Nghe vậy, Chu Thịnh hừ lạnh "Cô không nghĩ rằng, người đàn ông mà vợ tôi thích chính là tôi sao."
Bắc Bắc nằm không cũng trúng đạn "......" Cô cảm thấy bây giờ không nên nói cái gì, im lặng là tốt nhất.
Manh Manh nghẹn họng, liếc nhìn Bắc Bắc, ánh mắt dò hỏi Tại sao em lại nói chuyện chị kể với em cho Chu tổng biết?
Bắc Bắc đáp lại bằng ánh mắt Không cẩn thận lỡ miệng.
Triệu Manh Manh sống không còn gì hối tiếc nhìn cô, khẽ ho "Chu tổng, chuyện này tôi thật sự không cố ý, lúc đó tôi không biết Bắc Bắc là vợ của anh."
Chu Thịnh cười lạnh, liếc mắt nhìn cô ấy "Tôi cảm thấy nếu như cô biết, khả năng sẽ khuyên vợ tôi ly hôn với tôi."
Manh Manh "........."
Nếu như biết sự thật, chắc lúc đó cô sẽ khuyên Bắc Bắc ly hôn với Chu Thịnh thật.
Manh Manh cảm thấy, Chu Thịnh không giống như người sẽ kết hôn, huống hồ đối tượng kết hôn là Bắc Bắc. Bắc Bắc lớn lên xinh đẹp, nhưng với tính cách của Chu Thịnh, vẫn kém rất lớn. Cô ấy thật sự không thể tưởng tượng, hai người này ở chung sẽ như thế nào.
Nghĩ rồi, Manh Manh kéo tay áo Bắc Bắc nhỏ giọng hỏi "Có phải em bị ép buộc không?"
Hiện tại cô chỉ nghĩ đucợ nhiêu đó, nếu không tại sao Bắc Bắc lại kết hôn với Chu Thịnh, Manh Manh cảm thấy Bắc Bắc không phải là một người ái mộ hư vinh.
Bắc Bắc dở khóc dở cười nhìn cô ấy ""Em không có bị ép buộc."
Manh Manh vẫn như cũ cảm thấy không tin được "Thật sao?"
"Ừ, trước đó em với Chu Thịnh đã là vợ chồng, không có bị ép buộc." Bắc Bắc kiên nhẫn nói với cô ấy, lúc sau Manh Manh mới tin tưởng chuyện này.
Nhưng Manh Manh rất tò mò đối với hình thức sống chung của hai người.
"Vậy sao lần trước em không nói cho chị biết?"
Bắc Bắc nghẹn họng, bất đắc dĩ nói "Em không biết nên nói như thế nào."
Manh Manh phất phất tay,, nhìn về phía Chu Thịnh "Chu tổng, hôm nay anh mời khách nha."
"Tùy tiện chọn đi."
Hai mắt Manh Manh sáng ngời, cười nhẹ "Tôi sẽ không khách khí."
"Được."

⬅ Trước Tiếp ➡