Hiện tại cô biết rất rõ bản thân thích Chu Thịnh, cũng quen với sự gần gũi của anh, chỉ là Bắc Bắc có một chút không rõ, Chu Thịnh thích cô, hay là Bắc Bắc trước đây.
Chuyện này Bắc Bắc muốn hỏi, nhưng lại không biết nên hỏi như thế nào.
Đối với Chu Thịnh, đây là cô ấy, và người anh thích, là Đồng Bắc Bắc.
Có lẽ ánh mắt của Bắc Bắc quá nóng rực, Chu Thịnh cảm nhận được ánh mắt ở bên kia, chần chừ vài giây, buông cây bút đang cầm trong tay, nhìn qua Bắc Bắc "Bà xã."
"Hả?"
Bắc Bắc phục hồi lại tinh thần, miệng há hốc vẻ mặt mê man "Sao vậy?"
Chu Thịnh bật cười, ho nhẹ nhìn cô "Nếu em còn nhìn anh như vậy, đêm nay có thể chúng ta không cần về nhà."
Bắc Bắc sửng sốt, chớp mắt "Tại sao không cần về nhà."
Nghe vậy, Chu Thịnh đối với tốc độ phản ứng của cô rất muốn cười.
Anh cười nhẹ ra tiếng, cố ý đè thấp giọng nói của mình "Em nhìn anh như vậy, anh sẽ nhịn không được."
Bắc Bắc "........" Cô ngây người hai giây, nhanh chóng phản ứng lại.
Mặt đỏ ửng, Bắc Bắc ho nhẹ rồi thu hồi ánh mắt của mình, cúi đầu nhìn cuốn sách trong tay, thuận miệng trả lời "Anh vẫn nên tập trung làm việc đi, em đọc sách tiếp."
Chu Thịnh cong môi cười nhạt, nhìn khuôn mặt và lỗ tai hồng hồng của cô, trong mắt hiện lên ý cười, hai mắt nhìn Bắc Bắc tràn đầy sự cưng chiềụ
Bắc Bắc nói tập trung đọc sách, thật sự rất tập trung, đọc sách tránh né ánh mắt nóng bỏng của Chu Thịnh, cho đến khi Chu Thịnh tiếp tục công việc, Bắc Bắc mới âm thầm thở nhẹ một hơi, cô cảm thấy ánh mắt của Chu Thịnh đối với cô rất áp lực.
Cũng may lúc sau, Chu Thịnh vội vàng xử lý công việc, mà Bắc Bắc cũng ngoan ngoãn đọc sách, không nhìn Chu Thịnh, cúi đầu nghiêm túc nhìn sách, đắm chìm trong cuốn sách.
Đến 10 giờ hơn, hai người mới thu thập đồ đạc về nhà.
Đêm nay, tuy không làm việc mệt mỏi với nhau, nhưng Bắc Bắc cảm thấy rất thỏa mãn.
Được ở bên cạnh người mình thích, bất kể làm gì, cũng đều vui vẻ.
Lúc sau về đến nhà, Bắc Bắc còn chưa về phòng tắm rửa, Chu Thịn đã đi đến đây, bám lấy Bắc Bắc không buông tay.
Bắc Bắc dở khóc dở cười nhìn Chu Thịnh, bất đắc dĩ nói "Anh làm gì vậy, em vẫn chưa đi tắm."
Chu Thịnh hừ một tiếng, ngạo kiều nói "Ôm vợ mình một chút, chẳng lẽ không được sao."
Bắc Bắc "......" Bắc Bắc cúi đầu nhìn cái tay ở bên hông, thế nào cũng không thấy giống ôm cô.
Tùy ý để Chu Thịnh ôm cô một lúc, chắc khoảng năm phút, hai người vẫn không động đậy, đứng ở phòng khách, bị Chu Thịnh ôm.
Năm phút sau, Bắc Bắc nhịn không được nhắc nhở anh "Chu Thịnh, năm phút rồi."
Dừng một chút, Bắc Bắc tiếp tục nhắc anh "Buông ra để em đi tắm trước."
Đôi mắt Chu Thịnh sáng ngời, cúi đầu nhìn cô, sốt ruột hỏi "Tắm xong, có thể ôm em tiếp sao?"
Bắc Bắc câm nín, ngước mắt đối diện ánh mắt của Chu Thịnh, nghĩ rồi nói "Trước hết để em đi tắm đã, tắm xong em sẽ suy nghĩ lại."
"Là em nói đó."
Bắc Bắc bật cười, cong môi "Là em nói, anh buông em ra, anh cũng mau đi tắm rửa đi, lát nữa còn đi ngủ."
Chu Thịnh gật đâgu trả lời "Được, tắm xong anh lại đến tìm em."
Bắc Bắc "......A?"