Lúc cô đáp lại, Chu Thịnh đã ném lời của cô xuống vội vàng đi vào phòng mình, để Bắc Bắc ở lại một mình, king ngạc nghĩ đến lời anh vưa nói.
Đến tìm cô????
Bắc Bắc gãi gãi đầu, cảm thấy hơi buồn ngủ, mặc dù cô và Chu Thịnh có hành động thân mật với nhau, như hôn môi linh tinh, hay là ngủ với nhau trong khách sạn, nhưng ở nhà, bọn họ đúng là không có ngủ chung.
Không biết là do nguyên nhân nào, Chu Thịnh không nói, Bắc Bắc càng không đề cập đến vấn đề này.
Nhưng tối nay, cô nhìn cửa phòng đóng chặt ở bên cạnh, không hiểu ý của Chu Thịnh.
Anh muốn ngủ chung với cô, hay là chỉ ở lại một lúc??? Bắc Bắc không thể lý giải, suy nghĩ một hồi, Bắc Bắc trực tiếp đi vào phòng, cầm quần áo đi tắm rửa.
Không cần suy nghĩ chuyện này cẩn thận, tắm xong ra là cô sẽ biết thôi
Chờ Bắc Bắc tắm xong đi ra, Chu Thịnh đã ngồi trong phòng cô.
Cô sửng sốt, cầm khăn lông lau tóc, kinh ngạc nhìn nam nhân xuất hiện ở trong phòng, khẽ gọi "Chu Thịnh."
Chu Thịnh quay đầu nhìn cô, đứng dậy đi đến.
"Gội đầu?"
Bắc Bắc gật gật đầu, mặc kệ anh lấy khăn lông của mình.
"Qua bên kia ngồi, anh sấy tóc cho em."
Bắc Bắc không từ chối, gật đầu trả lời "Vâng."
Bắc Bắc ngồi lên mặt đất, sau khi Chu Thịnh tìm thấy máy sấy liền đi qua đứng bên cạnh cô, cắm điện rồi sấy mái tóc ướt sũng của cô.
Âm thanh máy sấy ong ong vang lên trong phòng, ngoại trừ âm thanh của máy sấy ra, thì bọn họ đều yên lặng.
Một lát sau, vẫn là Bắc Bắc không chịu được bầu không khí yên tĩnh này, cất tiếng nói chuyện "Chu Thịnh."
"Hửm?"
"Gần đây anh bận việc gì vậy?"
Chu Thịnh cười khẽ, cúi đầu cầm lấy mái tóc mềm mại của cô đặt trong lòng bàn tay, chuyên tâm dùng máy sấy làm khô, vừa sấy vừa trả lời vấn đề của Bắc Bắc "Dạo này có chút việc, gần nhất là có mấy hạng mục mới, cho nên khá bận."
Nghe vậy, Bắc Bắc à một tiếng "Anh còn nhớ chuyện hồi trưa em nới với anh không?"
"Vẫn còn." Chu Thịnh cụp mắt nhìn cô, thấp giọng hỏi "Làm sao vậy?"
Bắc Bắc nhíu mày nghĩ nghĩ, cảm thấy nói cho Chu Thịnh không có vấn đề gì "Hôm nay Tĩnh tỷ nhận được một cuộc điện thoại, nói là em nhận được phỏng vấn của một thương hiệu quần áo."
Chu Thịnh sửng sốt, nghi ngờ nhìn Bắc Bắc hỏi "Của công ty sao?"
Bắc Bắc bật cười, đối với sự nhạy bén của Chu Thịnh rất khâm phục.
"Đúng vậy, là của Chu thị." Bắc Bắc quay lại nhìn anh, hỏi "Anh không biết sao?"
Chu Thịnh ừ một tiếng "Không rõ lắm, gần đây có nhiều việc, anh không quá chú ý đến chuyện của công ty." Nói rồi, Chu Thịnh rũ mắt nhìn cô "Em có muốn đi phỏng vấn không?"
Bắc Bắc gật đầu "Đương nhiên muốn, nhưng mà em không hy vọng anh không can thiệp vào."
Chu Thịnh bật cười, giơ tay nhéo gương mặt của Bắc Bắc "Sẽ không, nếu em không muốn, anh sẽ không nhúng tay vào."
Bắc Bắc ừ ừ hai tiếng, nói "Anh đừng nhúng tay vào."
"Được."
Đối với chuyện lần đầu được nếm thử cảm giác phát ngôn, cô hy vọng có thể giành được bằng sức lực của mình.
Hai người nói chuyện, tóc của Bắc Bắc cũng đã khô.
Chu Thịnh cụp mắt nhìn cô "Còn muốn nói gì với anh sao?"
Bắc Bắc lắc đầu "Không có." Cô giật mình một lúc, nhìn Chu Thịnh hỏi "Vậy tối nay anh có muốn ngủ với em không?"