Trần Tĩnh hiểu rõ, vỗ vỗ bả vai cô "Không sao, lúc đầu như thế nào không quan trọng, quan trọng là hiện tại và tương lai." Nhịn không được cảm khái "Chị còn nghĩ tại sao Chu Thịnh lại thành lập một công ty điện ảnh, hơn nữa công ty còn có tên đặc biệt như vậy, thì ra là có liên quan đến em."
Chị nói, nhịn không được trêu chọc Bắc Bắc "Chu tổng đối với em thật đặc biệt."
Bắc Bắc bật cười, cong môi nói "Em cũng không nghĩ đến."
Cô cũng không nghĩ đến Chu Thịnh sẽ cho mình một bất ngờ như vậy, lúc đầu cô còn nghĩ thành lập công ty không có vấn đề gì, mà bây giờ, tên lấy cũng mập mờ như vậy.
Bắc Bắc nghĩ đến, trong lòng liền cảm thấy ngọt ngào.
Trần Tĩnh gật đầu tỏ vẻ khen ngợi "Chu tổng đối với em rất tốt."
"Vâng."
Hai người ở ven đường nói chuyện một lúc, đợi Trần Tĩnh tiêu hóa được tin tức này, hai người tiếp tục xuất phát đến công ty.
Liên quan đến chuyện huấn luyện, Trần Tĩnh nhịn không được nói với Bắc Bắc "Có phải vì em muốn học một khóa huấn luyện, nên công ty mới phê duyệt nhanh như vậy không? Ngay cả giảng viên cũng tìm được."
Bắc Bắc hơi giật mình, cười nói "Không đến mức đó đâụ" Cô cảm thấy Chu Thịnh sẽ không quản nhiều như vậy, gần đây công ty của Chu Thịnh rất bận rộn, chắc sẽ không có thời gian đi quản công ty con này.
Trần Tĩnh không nghĩ như vậy, chị vẫn cảm thấy là do Chu Thịnh nhúng tay vào, nên quá trình mới có thể nhanh như vậy.
"Chị cảm thấy là Chu tổng nhúng tay vào."
Bắc Bắc suy nghĩ, cô cũng không nghĩ ra rốt cuộc có phải hay không.
"Không rõ lắm, để em hỏi anh ấy saụ"
"Không tồi, Chu tổng thật là một người chồng tốt."
Bắc Bắc bật cười, liếc nhìn người đại diện của mình hỏi "Sao chị biết?"
Trần Tĩnh nhướng mày "Chỉ bằng những việc Chu Thịnh làm cho em, nếu nói Chu tổng không để em ở trong lòng, chị không tin."
Bắc Bắc cười, thấp giọng ừ một tiếng "Chắc là như vậy."
Quả thật Chu Thịnh có đặt cô ở trong lòng, điều này Bắc Bắc biết rõ.
Hai người thỉnh thoảng nói chuyện, không bao lâu đã tới công ty.
Trần Tĩnh mang Bắc Bắc đến chỗ huấn luyện, bởi vì hiện tại công ty chỉ có một nghệ sĩ duy nhất là Bắc Bắc, việc huấn luyện cũng chỉ dành cho cô.
Đối với một người không yêu thích thể thao như Bắc Bắc, môn hình thể này có độ khó nhất định, nhưng cũng may cô có thể chịu đựng được, cho dù đau đến đâu, cũng có thể kiên trì làm theo.
Sau một buổi chiều, cả người Bắc Bắc như bị phá hủy.
Ngay cả việc đi lại cũng cần sự trợ giúp của Trần tĩnh, chân của cô vừa bị ép, rất đaụ
"Thế nào, có ổn không?"
Bắc Bắc lắc đầu "Không ổn không ổn, đùi em đau không chịu được." Cô không biết làm sao để hình dung loại đau đớn này, cảm giác như bị kéo thẳng gân cốt, đau không làm gì được.
Cô cảm thấy rất đaụ
Kéo cánh tay Trần Tĩnh, Bắc Bắc chỉ chỗ ngồi bên cạnh "Ngồi nghỉ một lúc đi."
Trần Tĩnh dở khóc dở cười nhìn cô "Tí đưa em về trường học sao? Thật sự khó chịu vậy sao?"
Bắc Bắc liếc chị ấy một cái "Chị thử đi."
Không quá khó chịu, mà là từ trước đến nay, cả người rất lười biếng, tuy vẫn tiếp tục làm những việc trước đây, như xem kịch bản, xem phim, ngồi tìm hiểu nhân vật linh tinh, nhưng loại vận động này, đúng là không có làm.