Bắc Bắc thuộc tuýp người ăn mà không mập, cho nên cô rất xem nhẹ việc tập thể dục và giảm cân.
Mỗi lần ăn cơm xong Bắc Bắc đều nằm xuống, không nghĩ đến chuyện vận động, ở nhà có thêm Chu Thịnh, lại càng lười hơn. Hiện tại nghĩ lại, Bắc Bắc cảm thấy hối hận, cô nên chăm chỉ tập thể dục, nếu không hiện tại cũng sẽ không như vậy.
Cả một buổi chiều, bị giáo viên hình thể tra tấn không ít.
Giáo viên dạy Bắc Bắc rất nhiều tư thế đi và ngồi, quan trọng nhất sau khi kết thúc buổi học, Trần Tĩnh còn bắt Bắc Bắc học theo giáo viên tập hạ eo gì đó, nói có rất nhiều nghệ sĩ đều làm, còn có tập yoga cũng là một thứ nâng cao khí chất.
Kết quả luyện tập, liền biến thành như bây giờ.
Bắc Bắc không thể tự do đi lại.
Thở dài, Bắc Bắc ai oán nhìn Trần Tĩnh "Chắc mai em sẽ không thể đi học."
Trần Tĩnh họ khẽ, nhắc nhở cô "Không được, giáo viên cũng đã nói phải tranh thủ kéo dãn gân cốt, ngày mai tiếp tục, như vậy sẽ không đau nữa.
Bắc Bắc "........."
Nhưng cô không muốn nghĩ đến.
Hai người nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Bắc Bắc bại trận "Quên đi, ngày mai lại đến, hôm nay em phải về nhà nghỉ ngơi thật tốt."
Trần Tĩnh cười, cong môi hỏi "Vậy chị đưa em về trường học nhé?"
Bắc Bắc suy nghĩ, còn chưa nói ra, tiếng chuông điện thoại trong túi vang lên.
Là Chu Thịnh gọi đến.
"Alo, Chu Thịnh."
Chu Thịnh ừ một tiếng, hỏi tình huống bên đó "Sao rồi, buổi chiều đi học như thế nào?"
Nhắc đến chuyện này, Bắc Bắc nhịn không được làm nũng "Không vui, bây giờ em không đi được."
"Làm sao vậy?" Âm thanh sốt rột của Chu Thịnh truyền đến.
Bắc Bắc thở dài, nói "Kéo giãn gân cốt, toàn thân đau nhức."
Chu Thịnh dừng lại, "Bây giờ vẫn ở công ty bên kia?"
"Đúng vậy."
Chu Thịnh suy nhĩ "Sắp tới giờ tan làm rồi, em nói người đại diện chở em về nhà, anh ở dưới chờ em."
Bắc Bắc nghĩ, cảm thấy cũng được "Được, vậy lát nữa em về, anh không cần lo lắng."
Chu Thịnh ừ một tiếng "Chú ý an toàn, chậm một chút."
"Dạ."
Cúp điện thoại, không cần Bắc Bắc nói, Trần Tĩnh cũng biết được đáp an.
"Đi thôi, đưa em về nhà."
"Được ạ." Bắc Bắc cười, tiếp tục để Trần Tĩnh đỡ mình ra ngoài.
Chân vẫn đau như cũ, chỉ là cô cảm thấy trong lòng được an ủi phần nào, cực kì ấm áp.
Vừa lên xe, Trần Tĩnh nhịn không được nói "Chị thật sự không đoán được cách em và Chu tổng ở chung."
Bắc Bắc bật cười "Cho nên chị vẫn không tin sao?"
"Không phải, chị tin, chỉ là khó có thể tưởng tượng được."
Nghe vậy, Bắc Bắc nhướng mày, cười nhạt nói "Ừ, về sau tiếp xúc nhiều chị sẽ biết cách em và Chu Thịnh ở chung như thế nào."
Trần Tĩnh bật cười, gật đầu tỏ vẻ tán thành "Cũng đúng."
Đưa Bắc Bắc đến địa chỉ cô nói, Trần Tĩnh mới vừa đậu xe ở tiểu khu, đã thấy một người đi đến bên này, đưa mắt nhìn, thì ra là Chu Thịnh.
Chị xuống xe, nhìn về phái Chu Tịnh gọi "Chu tổng."
Chu Thịnh gật đầu, "Vất vả rồi."
"Công việc của tôi."
Chu Thịnh mở cửa xe, đỡ Bắc Bắc ở ghế phụ, ánh mắt nhìn về phía Trần Tĩnh có chút tán thưởng "Cô về trước đi, chú ý an toàn."
Trần Tĩnh nhướng mày, nhìn Chu Thịnh và Bắc Bắc, cười đáp "Hẹn gặp lại, ngày mai tôi lại đến đón Bắc Bắc."