⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ như vậy, vài giây sau Bắc Bắc trèo lên lưng Chu Thịnh, Chu Thịnh cõng cô lên, cười nói "Này không phải được rồi sao."
Bắc Bắc nghe thấy, cọ cọ phía sau lưng anh, thấp giọng trả lời "Cảm ơn."
"Việc anh nên làm."
Bảo an của tiểu khu tò mò nhìn, những người khác trong tiểu khu cũng vậy, Chu Thịnh cõng Bắc Bắc về nhà, còn về phần Bắc Bắc, toàn bộ quá trình không dám ngẩng đầu lên, sợ gặp phải những ánh mắt trêu chọc.
Cô hơi xấu hổ, còn Chu Thịnh thì rất cao hứng.
Lúc sau về đến nhà, Chu Thịnh đem cô đặt trên ghế sô pha, rũ mắt nhìn chân cô "Bây giờ cảm giác như thế nào?"
Bắc Bắc lắc đầu, nói "Vẫn hơi đau, còn lại không có vấn đề gì."
Chu Thịnh gật đầu đáp lời "Có cần phải làm gì cho bớt đau không?"
"Buổi tối chắc ngâm chân đi, không còn cách nào khác, chắc do buổi chiều tập yoga."
Chu Thịnh cụp mắt nhìn Bắc Bắc, sắc mặt cô hồng hào, nhìn qua có vẻ rất tốt "Cảm thấy thế nào, nếu thấy mệt chúng ta không học nữa."
Nghe vậy, Bắc Bắc kiên định lắc đầu "Không, em muốn đi."
Cho dù mệt, cô cũng sẽ kiên trì đi huấn luyện, cô cảm thấy đi huấn luyện chỉ có tốt chứ không có xấu cho bản thân, giống như luyện tập yoga, tuy rằng lúc đầu sẽ đau, nhưng thời gian qua đi, mới có thể cảm nhận được thành quả luyện tập của mình.
Bắc Bắc nhìn Chu Thịnh, nhịn không được nói "Chính là lúc đầu có thể sẽ hơi mệt một chút, về sau sẽ đỡ hơn, em rất thích, chỉ là lâu lắm rồi thân thể mới vận động, nên có hơi đau thôi."
Chu Thịnh hiểu rõ, duỗi tay xoa xoa tóc cô nói "Ừ, em muốn là được, nếu không muốn đi cũng không sao."
"Em biết rồi." Bắc Bắc nhìn anh cười, hơi xấu hổ nói "Chu Thịnh, em đói bụng."
Chu Thịnh khẽ giật mình, mỉm cười nhìn cô "Muốn ăn cái gì?"
"Pizza."
"Được, để anh đặt cho em."
Hai mắt Bắc Bắc sáng lên, vội vàng nói mình còn muốn ăn nhiều thứ nữa, buổi chiều vận động hơi nhiều, nên có thể ăn không ít món.
Lúc sau chọn xong, Bắc Bắc ôm Chu Thịnh, làm nũng nói "Bây giờ em đi tắm, tắm xong rồi ra ăn saụ" Tính toán thời gian, tắm xong chắc đồ ăn cũng vừa mới giao đến.
Chu Thịnh bất đắc dĩ nhìn cô, ôm cô vào phòng, lấy quần áo, còn tiện tay ôm cô vào phòng tắm, rồi mới ra ngoài.
"Tắm xong thì kêu anh."
"Vâng." Bắc Bắc thấp giọng trả lời, bắt đầu vặn nước, chuẩn bị tắm rửa.
Ưu điểm duy nhất của nhà Chu Thịnh có lẽ là bất kể phòng ngủ chính hay là phòng dành cho khách đều có bồn tắm, làm cho mọi người có thể ngâm mình ở trong.
Tuy Bắc Bắc không thường dùng, nhưng lúc mệt mỏi cô thấy, vẫn là ngâm một chút sẽ thoải mái hơn.
.....
Bắc Bắc tắm xong ra ngoài chưa đầy năm phút, đồ ăn đã đến.
Chu Thịnh còn cười cô là canh thời gian mà ra, Bắc Bắc khẽ cười, không phản bác.
Bời vì cô đúng là canh thời gian mà ra.
Hai người ngồi xuống ăn pizza và nhiều món ăn khác, Bắc Bắc ăn rất thích thú, thỉnh thoảng nói chuyện với Chu Thịnh, hai người ăn rất vui vẻ, cho đến khi Triệu Manh Manh gọi điện thoại đến, buổi tối vui vẻ này mới dừng lại.
"Alo, Manh Manh."
Triệu Manh Manh ho hai tiếng, nghiêm túc hỏi Bắc Bắc "Có phải bây giờ em đang ở nhà với Chu Thịnh không?"
Bắc Bắc "a" một tiếng, hơi ngạc nhiên "Đúng vậy, sao chị lại hỏi như vậy."

⬅ Trước Tiếp ➡