⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc ừ một tiếng "Vâng, Tĩnh tỷ vất vả rồi, đi về nhớ chú ý an toàn."
"Okk."
Chờ Trần Tĩnh đi rồi, Chu Thịnh mới rũ mắt nhìn Bắc Bắc, dịu dàng hỏi "Cảm giác thế nào."
Trần Tĩnh vừa đi, Bắc Bắc liền làm nũng với anh "Chân đau, tay đau, cảm giác đều không thể cử động được."
Chu Thịnh nhíu mày, nhìn chằm chằm Bắc Bắc, giơ tay muốn xoa bóp cánh tay cô, vừa mới đụng vào, Bắc Bắc đã a a a hét hói tai. Thân hình Chu Thịnh cứng đờ, nghe giọng của cô như vậy, yết hầu chuyển động, theo bản năng giơ tay bịt miệng Bắc bắc, không cho cô phát ra âm thanh.
"Chúng ta về nhà."
Bắc Bắc sửng sốt, cúi đầu nhìn bàn tay của anh, mơ hồ không rõ nói "Anh bỏ tay ra."
Chu Thịnh dừng lại, bỏ tay ra.
"Đừng la hét ở bên ngoài."
"Hả?"
Chu Thịnh khẽ ho, lỗ tai hơi đỏ, cúi đầu nói bên tai Bắc Bắc một câu, khiến mặt Bắc Bắc ửng hồng.
Vừa nói xong, Bắc Bắc trừng mắt nhìn anh, mắng Chu Thịnh "Chu Thịnh anh là đồ lưu manh "
Chu Thịnh nhướng mày "Anh vẫn chưa làm chuyện lưu manh với em đâu "
Bắc Bắc "......"
43.
14thfebruary Nhà của tớ đã được 100 flowers rồi, cảm ơn 100 bạn đã theo dõi tớ rất nhiều luôn Iuu mọi người.
Editor 14thfebruary
Hai người đứng ở cửa tiểu khu nhìn nhau, mặt Bắc Bắc đỏ bừng, vừa mới bị Chu Thịnh trêu chọc khó mà không đỏ lên.
Cô mím môi nhìn Chu Thịnh, thật sự không nói nên lời trước những gì anh vừa nói.
"Anh nói gì đâu không." Bắc Bắc hờn dỗi nói.
Chu Thịnh cười nhẹ, khom lưng tới gần Bắc Bắc "Vợ à, chẳng lẽ em không cảm nhận được những lời anh nói đều là sự thật sao?" Anh hơi khựng lại "Thật sự nghe tiếng hét của em làm anh có phản ứng."
Kỳ thật câu này Chu Thịnh vẫn chưa nói ra, anh lo lắng rằng một khi nói ra, tối nay Bắc Bắc sẽ xấu hổ không để ý đến anh.
Không chỉ riêng tiếng hét của cô, mà còn những hành động đôi khi vô tình của cô, cũng làm anh nảy sinh nhũng ý nghĩ kiều diễm.
Có đôi khi Chu Thịnh cảm thấy mình có những suy nghĩ xấu xa, không lành mạnh chút nào, nhưng khi nghĩ lại, đây là người anh thích, là vợ của anh, nếu anh không có những suy nghĩ đó với vợ mình, thì Chu Thịnh mới cần nhìn lại bản thân.
Nghĩ rồi, nháy mắt Chu Thịnh lại cảm thấy những suy nghĩ đó của mình rất bình thường.
Hai người mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, nhìn một lúc, Chu Thịnh bóp mũi xin lỗi Bắc Bắc "Rồi rồi, anh không nên nói thẳng với em như vậy, nhưng không phải anh cường điệu lên, đó đều là những suy nghĩ chân thật của anh."
Bắc Bắc câm nín, trừng mắt mắng Chu Thịnh "Thà anh không nói còn hơn."
Chu Thịnh bật cười, cong môi "Chúng ta về nhà thôi, đừng đứng ở bên ngoài."
"Ừ."
Chu Thịnh cúi đầu nhìn cô, bỗng nhiên ngồi xổm trước mặt Bắc Bắc, hạ giọng nói "Lên đi, anh cõng em về."
Bắc Bắc sửng sốt, theo bản năng từ chối "Không cần đâu, bây giờ vẫn còn ở bên ngoài, anh đỡ em là được rồi."
Chu Thịnh bật cười, nhắc nhở cô "Như vậy sẽ nhanh hơn, tiểu khu này không có bao nhiêu người đâu, bây giờ em chọn đi để anh bế về nhà hay là cõng về."
Bắc Bắc "......." Nếu là hai cái này, tất nhiên cô sẽ chọn được cõng về nhà.
Ít nhất cõng về nhà, cô có thể vùi mặt vào lưng Chu Thịnh, không để người khác thấy được khuôn mặt đỏ bừng của cô.

⬅ Trước Tiếp ➡