"Em á?" Bắc Bắc kinh ngạc chỉ vào mình, cô suy nghĩ "Em không đói bụng, chủ yếu là muốn ăn với anh."
Buổi tối cô vừa ăn nên bây giờ chưa có tiêu hóa đâu, cho dù có tiêu, Bắc Bắc cũng sẽ không ăn khuya, dù gì cũng là một nữ nghệ sĩ, cô vẫn phải khống chế cân nặng.
Chu Thịnh dừng lại, nắm lấy tay cô, đi về quán ăn bên kia "Đã trễ thế này rồi, anh ăn chút cháo là được."
Đây cũng là một quán ăn khuya giống những quán khác, bên kia có không ít nhóm nam nữ đang uống bia, ăn thịt nướng, Bắc Bắc nhìn, thấy mọi người đang đắm chìm trong đồ ăn của họ, không ai chú ý đến bọn cô bên này.
Cô suy nghĩ một lát, cùng Chu Thịnh ngồi xuống một góc, gọi đồ ăn xong hai người liền tháo khẩu trang xuống.
Gọi một phần cháo, và một số món ăn kèm khác, tuy Bắc Bắc nói không ăn, nhưng Chu Thịnh vẫn gọi rất nhiềụ
Lúc sau, đồ ăn được đem lên, Chu Thịnh nhìn Bắc Bắc, dụ dỗ cô "Thật sự không ăn?"
Bắc Bắc ngửi thấy mùi thịt nướng, cảm thấy bụng kêu cồn cào.
Nhưng cô vẫn kiên trì như cũ "Không ăn."
Chu Thịnh bật cười, thấp giọng nói "Vậy anh ăn đây."
"Ừ, em nhìn anh ăn."
Cuối cùng, Bắc Bắc nuốt nước miếng nhìn Chu Thịnh ăn mọi thứ.
Không thể không nói, nếu cô đã quyết định chuyện gì thì nhất định sẽ làm được.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, nói rất nhiều điềụ
Ăn xong bữa khuya, vì ngày hôm sau Bắc Bắc phải đóng phim, nên hai người không ở lại chơi, mà trở về khách sạn.
Vừa về khách sạn, Bắc Bắc cảm thấy cả người được thả lỏng. Cởi khẩu trang và mũ xuống, quay đầu nhìn Chu Thịnh "Anh đi tắm hả?"
"Ừ, em đi ngủ trước đi."
Bắc Bắc gật đầu, lúc nãy cô không ăn gì, chỉ uống một chút nước, quả thật bây giờ có hơi buồn ngủ.
Nghĩ nghĩ, Bắc bắc nói "Vậy anh đi tắm đi, em đi ngủ trước."
Chu Thịnh bật cười, duỗi tay xoa tóc cô, nói "Đi đi."
"Dạ."
"Chờ đã."
"Hả?" Bắc Bắc ngước mắt nhìn anh "Chờ cái gì?"
Chu Thịnh cười, khom lưng tới gần Bắc Bắc, cúi đầu hôn lên khóe miệng cô, mỉm cười nói "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon.."
Bắc Bắc đi đến giường, chỉ là nằm hoài mà không ngủ được, cũng không biết có phải là có người trong phòng không, khiến cô tràn đầy năng lượng, phấn khích.
Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, Bắc Bắc lặng lẽ xốc chăn lên, đưa mắt nhìn lén.
Phòng tắm của khách sạn này tuy là trong suốt, nhưng kính vẫn hơi mờ, khó có thể những nhìn rõ, nhưng không phải là không nhìn thấy.
Trong phòng tắm mịt mờ, lúc Bắc Bắc ngước lên, chỉ thấy một mảng sương trắng ở bên trong, một bóng dáng mơ hồ đập vào mắt cô. Cô hơi mất tự nhiên ho khẽ, ngước mắt nhìn về phía rèm cửa chưa kéo xuống, yên lặng kéo chăn lên, không nhìn về bên kia nữa.
Bởi vì..... Thật sự hơi kích thích.
Nguyên buổi tối, Bắc Bắc không ngủ được.
Lúc sau, Chu Thịnh từ phòng tắm bước ra, còn Bắc Bắc chui đầu vào chăn chơi di động.
Cô lướt xem một số tin tức Weibo, và những tin tức đó đã đưa Bắc Bắc lên một tầng cao mới. Chỉ là cô có chút không tin, vì sao Mã Viễn lại ra mặt giúp cô, Triệu Manh Manh thì còn có thể, Bắc Bắc hiểu rõ tính cách của cô ấy, chính là loại không nói sẽ không chịu được, nhưng mà Mã Viễn và Lê Tiêu, cô thật sự không hiểụ