⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe được tiếng động, Bắc Bắc từ trong chăn chui ra, ngước mắt nhìn về phía Chu Thịnh "Tắm xong rồi?"
Chu Thịnh quay đầu lại, liếc mắt nhìn cô "Em chưa ngủ à?"
Bắc Bắc ừ một tiếng, vội vàng ngồi dậy, giơ tay cầm lấy khăn lông từ Chu Thịnh, lau tóc cho anh "Ngủ không được, có thể là thay đổi hoàn cảnh."
Chu Thịnh gật đầu, nhìn cô, dừng chút rồi nói "Tại sao mặt lại đỏ như vậy?"
"Hả?" Bắc Bắc sửng sốt, giơ tay sờ vào khuôn mặt hơi óng của mình, chớp mắt hỏi "Rất đỏ sao?"
Chu Thịnh cười, lặp lại một câu "Rất đỏ."
Bắc Bắc "...." Nháy mắt cô nhớ đến cảnh tượng vừa rồi, vai rộng eo thon, một thân ảnh thon dài, trong phòng tắm tràn ngập sương mù.... hết sức sinh động.
Khẽ ho hai tiếng, Bắc Bắc xua tan đi những hình ảnh trong đầu, bình tĩnh nói "Có thể là trong chăn quá nóng."
Chu Thịnh nhướng mày, nhìn chằm chằm cô vài giây, cũng không nói gì thêm
"Vậy sao?"
"Đúng vậy." Bắc Bắc đỏ mặt trả lời, dù sao Chu Thịnh cũng không có khả năng đọc suy nghĩ của cô, Bắc Bắc nghĩ như vậy.
Chu Thịnh thấy dáng vẻ như vậy của cô, cười nói "Được rồi."
Bắc Bắc ".....???" Tại sao cô cảm thấy, Chu Thịnh có vẻ nói cho có lệ vậy?
Nghi ngờ nhìn Chu Thịnh một cái, Bắc Bắc cũng không nhìn ra cái gì, chỉ có thể ngoan ngoãn tiếp tục lau tóc cho anh, thuận tiện lấy máy sấy, sấy tóc cho anh.
"Đúng rồi em hỏi anh một chuyện."
"Em nói đi."
Bắc Bắc nhíu mày, nói chuyện của Mã Viễn "Anh nói xem tại sao Mã đạo lại giúp em?"
Chuyện này Bắc Bắc nghĩ hoài không ra, tuy nói giúp cho Bắc Bắc, sẽ khiến cô tăng lên chút danh tiếng, nhưng chắc chắn cô sẽ bị một số người hâm mộ mắng chửi vào lúc này.
Bắc Bắc suy nghĩ rất lâu, nhưng cũng không hiểu tại sao Mã Viễn lại giúp cô, chẳng lẽ là do thích cô sao? Nói chính xác hơn là thích kỹ năng diễn xuất của cô? Nghĩ đến chuyện này, Bắc Bắc liền cảm thấy chán nản, không đến mức đó đi, khả năng của cô như thế nào cô biết rõ. Nếu so sánh với đám Lê Tiêu, Bắc Bắc vẫn còn thua xa.
Mặc dù những người khác luôn khen cô, nhưng cô vẫn ý thức được.
Chỉ là so với người mới, thì kỹ năng diễn xuất của Bắc Bắc hơn một tí.
Chu Thịnh giật mình, ròi cười khẽ "Ừ, anh đã nói với Mã đạo một câụ"
"Câu gì?"
Bắc Bắc quay đầu lại nhìn anh, đem máy sấy gác lên một bên, nhìn Chu Thịnh không chớp mắt "Anh với Mã đạo đã nói gì?"
Nghe vậy, Chu Thịnh nhướng mày, duỗi tay ôm lấy Bắc Bắc "Nói ra tình huống của em."
Bắc Bắc "......."
Cô trầm mặc một hồi, phân tích những gì Chu Thịnh vừa nói, sau đó hỏi "Cho nên anh nói với Mã Viễn xong, Mã Viễn liền phát Weibo nói giúp em?"
Chu Thịnh lắc đầu "Kỳ thật, không phải như thế này."
"Vậy là như thế nào?" Ánh mắt Bắc Bắc tràn ngập sự tò mò.
Cô quyết tâm tối nay phải hỏi cho bằng được, Chu Thịnh đối với ánh mắt tò mò của vợ mình, cũng không có giấu diếm, nói cho Bắc Bắc nghe.
"Không phải buổi chiều em bị mắng rất thảm sao?"
"Ừ, sao nữa."
"Em lại không cho anh mua thủy quân." Nói đến đây, Chu Thịnh vô cùng oan ức, rõ ràng là mình có tiền, có thể mua được rất nhiều thủy quân, nhưng Bắc Bắc lại không cho, anh cũng không có cách nào khác, chỉ có thể im lặng từ bỏ cách này.

⬅ Trước Tiếp ➡