⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh dừng một chút, trong miệng còn nhàn nhạt mùi rượu, anh cứ đứng như vậy, mút lấy tai Bắc Bắc. Không bất ngờ khi cảm nhận thân mình cô run rẩy. Cong môi, Chu Thịnh cười cười, trêu ghẹo cô "Sao lại nhạy cảm như vậy?"
Hơi thở của anh như có như không dừng lại một chỗ, thân thể Bắc Bắc liền có phản ứng khác thường.
Đỏ mặt, Bắc Bắc bình tĩnh đẩy Chu Thịnh ra "Đang ở trong thang máy, bên kia có camera."
Chu Thịnh nhướng mày, quay đầu lại nhìn, "Ý em không có camera là có thể sao?"
Bắc Bắc "...." Cô đối với khả năng xuyên tạc của Chu Thịnh rất khâm phục.
Suy nghĩ, Bắc Bắc duỗi tay sờ lên trán Chu Thịnh, nhịn không được nói "Anh say rồi."
Lúc ở bàn ăn, cô nhìn thấy giảng viên mời Chu Thịnh một ly, còn có.... Lê Tiêu, hai người như phân tài cao thấp, uống một ly rồi một ly.
"Tại sao anh và Lê Tiêu uống nhiều như vậy?"
"Em và Lê Tiêu nói gì với nhau vậy?"
Hai người đồng thanh hỏi.
Bắc Bắc hơi giật mình, kinh ngạc nhìn về phía Chu Thịnh "Anh nói lúc ăn cơm sao?"
Lúc ăn cơm, vị trí của cô ngồi cách khá xa chỗ của Chu Thịnh và Lê Tiêu, chỉ là lúc sau cô phải đổi vị trí và ngồi ngay bên cạnh Lê Tiêụ
Đầu óc cô suy nghĩ, cuối cùng cũng suy nghĩ ra.
Người này.... Hóa ra đang đứng đây đợi mình.
"Ghen à?"
Chu Thịnh quay đi, không nhìn cô.
Bắc Bắc cười, giải thích với Chu Thịnh "Không có nói gì, chỉ là anh ấy hỏi em có phải dạo này đóng phim với Tống Tuấn Phong không, cảm giác thế nào,..."
"Vậy em nói sao?"
Có đôi khi thích một người, đều sẽ chú ý đến người đó, từ trong lòng phát ra sự chiếm hữu, muốn biết cô nói chuyện với người khác những gì.
Chu Thịnh thuộc loại người như thế này.
Đặc biệt đối với Bắc Bắc và Lê Tiêu nói chuyện với nhau, anh muốn biết, muốn biết cô đối với Lê Tiêu là thái độ gì, hai người nói chuyện với nhau như thế nào.
Bắc Bắc bật cười, cong môi đáp lại Chu Thịnh "Em nói cũng được, anh cũng thấy đó, tụi em chỉ nói có mấy câụ"
Quả thật nói không chừng có mười câu, nhưng cô không nghĩ tới Chu Thịnh sẽ ghen vì chuyện này.
Nói chuyện một lúc, hai người về đến nhà.
Vừa đến nhà, Bắc Bắc mới mở cửa, Chu Thịnh liền cúi đầu hôn xuống. Anh đặt tay lên cổ cô, giữ chặt, không cho cô lộn xộn.
Khẽ cắn môi cô, sắc môi Bắc Bắc đỏ bừng, ánh mắt Chu Thịnh trầm xuống, nói "Anh không thích em nói chuyện với Lê Tiêụ"
Bắc Bắc thấp giọng ừ một tiếng, nhón chân hôn lại Chu Thịnh, vừa hôn vừa thì thầm "Em biết rồi."
Ở với Chu Thịnh một thời gian, cô phát hiện ra..... nội tâm của Chu Thịnh có một cảm giác không an toàn, nói đúng hơn là anh không có cảm giác an toàn với cô.
Bắc Bắc biết rõ là do chuyện gì.
Hai người kết hôn lâu như vậy, quan hệ không thể nói là xấu, nhưng đa số thời gian đều do Chu Thịnh chủ động.
Bất kể là chuyện gì, đều là Chu Thịnh chủ động hết.
Bắc Bắc suy nghĩ, Chu Thịnh chắc nghĩ rằng cô không thích anh, cũng có thể là thấy bản thân ở trong lòng cô không quan trọng.

⬅ Trước Tiếp ➡