Cô duỗi tay ôm lấy cổ Chu Thịnh, cố gắng cho anh cảm nhận được nhiều hơn, bản thân đối với anh rất có cảm tình, Bắc Bắc không phải là một người giỏi bộc lộ cảm xúc, rất nhiều cảm xúc bị cô giấu đi rất kĩ, như là tình cảm với Chu Thịnh, cô thích anh, nhưng không biểu hiện rõ ràng.
Đột nhiên Bắc Bắc nghĩ đến thời gian lúc ở khách sạn, rõ ràng hai người đã đến bước đó rồi, nhưng cuối cùng Chu Thịnh vẫn chịu đụng không tiếp tục, ngược lại đi vào phòng tắm.
Ít khi cô chủ động như này, đương nhiên Chu Thịnh chống đỡ không được.
Ôm lấy eo cô, đem người ôm chặt, mút lấy môi cô, hấp thụ tất cả vị ngọt trong miệng cô.
Hai người dựa vào cửa, không biết hôn nhau biết bao lâu, cho đến khi Bắc Bắc đứng không nổi, cô muốn Chu Thịnh ôm lấy mình, khuôn mặt đỏ bừng, rõ ràng không có uống say, nhưng Bắc Bắc cảm thấy so với say rượu, cái này còn đỏ hơn.
Cô thì thầm "Đứng không nổi."
Chu Thịnh bật cười, hôn lên vành tai của cô đem người ôm vào lòng, vững vàng bế cô lên.
Thấy Chu Thịnh đi đến sô pha, Bắc Bắc vội vàng nói "Em muốn về phòng ngủ."
Chu Thịnh ngẩn người, kinh ngạc nhìn cô "Mệt sao?"
"Dạ."
Nghe vậy, Chu Thịnh liền ôm cô về phòng ngủ, để Bắc Bắc nằm xuống, anh cho rằng..... Bắc Bắc không ngủ trưa, nên cảm thấy mệt mỏi.
Cho đến khi Bắc Bắc chui vào trong ngực anh, xốc quần áo của anh lên... Chu Thịnh mới cảm thấy bản thân không còn say nữa, cảm giác say lúc này mới thực sự dâng lên.
Anh nắm lấy cái tay đang lộn xộn của Bắc Bắc, khẽ nói "Bắc Bắc, em làm gì vậy?"
Bắc Bắc ghé vào người anh, ngước mắt nhìn Chu Thịnh nói "Chồng." Lúc cô làm nũng, giọng điệu thấp xuống, âm thanh mềm mại.
Cô hôn Chu Thịnh, lầm bầm nói "Em muốn xem thân hình của anh một chút, nghe nói anh có cơ bụng đúng không."
Chu Thịnh "......" Anh chỉ cảm thấy ý chí mình giảm xuống, nếu còn tiếp tục sợ là không được rồi.
"Đừng lộn xộn, lúc trưa em có uống một chén, có phải say rồi hay không?"
Nghe vậy, Bắc Bắc cười hì hì "Còn hơn thế."
"Hửm?"
Cô giơ ngón tay trước mặt Chu Thịnh, chậm chạp nói "Em không chỉ uống có một chén."
Nghĩ rồi, Bắc Bắc bĩu môi lẩm bẩm "Uống 3 ly, không hình như là 4."
Chu Thịnh kinh ngạc nhìn cô "Lúc nào?"
"Lúc anh đang nói chuyện với Mã đạo."
Lúc đó Chu Thịnh không chú ý tới bên này, cô với bạn học nói chuyện, rồi uống với nhau vài chén.
Cô tìm đến chỗ mẫn cảm của Chu Thịnh, hôn xuống, có thể nói là rất chủ động.
Hai người ôm nhau, không biết hôn đến bao giờ, cũng không biết đã hôn đến chỗ nào, thật lâu sau trong phòng chỉ còn tiếng thở dốc của hai người, Chu Thịnh nhéo eo Bắc Bắc, không cho cô lộn xộn.
"Tại sao lại uống rượu?"
Bắc Bắc mơ hồ ừ một tiếng, ôm Chu Thịnh cọ cọ hỏi "Chu Thịnh..... Có phải anh không có phản ứng với em không."
Chu Thịnh cứng đờ ngạc nhiên nhìn cô.
"Em có biết mình đang nói gì không?" Giọng nói Chu Thịnh trầm xuống. Nhìn khuôn mặt phấn nộn của người trước mắt, anh chỉ thấy miệng lưỡi khô khốc, đầu óc cũng không được minh mẫn.
Thậm chí là không thể tin được, lời của Bắc Bắc nói lúc nãy, càng không dám nghĩ, cô nói những lời này là có ý gì.