⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc ừ một tiếng, hôn lên yết hầu của anh, trong ánh mắt mỉm cười trả lời "Em biết mà." Dừng một chút, Bắc Bắc hô lên hai chữ "Chồng ơi."
Cô nói "Chúng ta không phải là quan hệ vợ chồng hợp pháp sao."
Chớp mắt, vẻ mặt mê man của cô nhìn Chu Thịnh "Tại sao anh luôn chịu đựng?"
Tại sao anh luôn chịu đựng.
Những lời này, đã hoàn toàn đánh bại Chu Thịnh.
Anh vẫn luôn cho rằng, là Bắc Bắc không muốn, cho đến lần kia, Chu Thịnh có thể cảm nhận rõ ràng cô mất tự nhiên, cũng rất khẩn trương, cho nên mới ngừng lại, chính mình chạy vô nhà vệ sinh tắm nước lạnh.
Bây giờ, anh cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trước mắt.
Đúng vậy, Bắc Bắc nói rất đúng..... Bọn họ là vợ chồng hợp pháp, tại sao lại phải chịu đựng?
Bắc Bắc bị Chu Thịnh nhìn chăm chú, khuôn mặt đỏ lên, có chút bối rối.
Cô thừa dịp mình say rượu, cho nên lá gan lớn hơn hẵn ăn nói lung tung.
Trong phòng yên tĩnh một hồi, Bắc Bắc nhắm mắt lại định giả bộ nhíc người sang một bên, vừa động đậy liền bị Chu Thịnh giữ lấy eo.
"Muốn đi đâu?"
Bắc Bắc lắp bắp, nhắm mắt nói "Ngủ cạnh anh, anh coi những lời lúc nãy là do em bị mê sảng đi."
Chu Thịnh mỉm cười, giữ chặt tay ở bên hông cô, thấp giọng nói "Nhưng anh không nghĩ như vậy."
Bắc Bắc ngẩn người, mở mắt nhìn anh "Có ý gì?"
Chu Thịnh không nói chuyện, trực tiếp giữ đầu của cô, hôn thật lâu, nói "Em nói rất đúng, chúng ta là vợ chồng, không phải hữu danh vô thực."
Bắc Bắc kinh ngạc, không kịp phản ứng.
Chu Thịnh đã hành động rồi, bây giờ phải trách nhiệm với những lời mình vừa nói.
56.
14thfebruary Sr mọi người, dạo này mình bận quá, không có thời gian ra chương mới TAT.
Editor 14thfebruary
Ánh ban mai mờ ảo.
Ánh nắng ban mai dần dần ló dạng, xuyên qua lớp rèm mỏng, tung bay theo gió dừng trên sàn nhà, để lại ánh sáng rực rỡ.
Trong phòng yên tĩnh không một tiếng động, người ở trên giường cũng không có động tĩnh gì.
Mặt trời dần dần mọc lên, ánh mặt trời càng ngày càng sán, người ở trong phòng cuối cùng cũng có chút phản ứng.
Bắc Bắc giật mình, vừa mới động đậy liền cảm thấy thân thể như bị xé rách, đau không chịu được.
Ký ức quay lại, tất cả những gì xảy ra ngày hôm qua đều hiện lên trong đầu của cô, nghĩ đến cảnh tượng kiều diễm hôm qua, mặt cô lại đỏ lên.
Cô và Chu Thịnh.... Làm hai lần, anh mới chịu dừng lại.
Cả người Bắc Bắc mệt mỏi, trực tiếp ngủ trên giường, tắm rửa cũng là anh ôm cô đi, buổi tối, Bắc Bắc mới mơ màng tỉnh được một chút, cũng chưa ăn cơm.... rồi lại ngủ tiếp cho đến giờ.
Cô bị đói làm cho tỉnh.
Bàn tay chậm rãi vươn ra, cô nhìn xuống éo có chút dở khóc dở cười. Cho dù là đi ngủ, Chu Thịnh vẫn luôn ôm eo cô không buông ra.
Cô khựng lại một chút, chậm rãi lấy tay của anh ra khỏi cơ thể mình, tay cô mới đụng vào, còn chưa làm cái gì khác, đã bị Chu Thịnh cầm lấy.
Cô ngẩn người, kinh ngạc nhìn về phía Chu Thịnh, đối diện với ánh mắt của anh, hai người nhìn nhaụ
Bắc Bắc bị nhìn có hơi xấu hổ, ho nhẹ, mang theo âm thanh chưa tỉnh ngủ vào buổi sáng nói “Anh thức dậy hồi nào?”
Chu Thịnh thấp giọng ừ, mặt mày hơi ủ rũ “Lúc em tỉnh.”
Bắc Bắc “.... Vậy sao anh không gọi em?”

⬅ Trước Tiếp ➡