⬅ Trước Tiếp ➡
Vẻ mặt Trần Lam mờ mịt, lại nhìn Bắc Bắc, sau đó rũ mắt nhìn bàn tay của mình, vội vàng xin lỗi “Thật xin lỗi, Bắc Bắc tôi không cố ý, là do lúc này cô bảo cở quần áo, theo phản xạ muốn đẩy ra.... Không ngờ lại đánh cô, có phải tôi đánh hơi nặng không, thật xin lỗi, nếu không cô đánh lại tôi đi?”
Cô ta cẩn thận nhìn Bắc Bắc, hơi thấp thỏm, chỉ tiếc đôi mắt kia không hề có sự hối hận.
Tạm thời Bắc Bắc không muốn nghĩ có phải Trần Lam cố ý hay không, cô khựng lại, thấp giọng nói “Tôi đi chườm mặt trước.”
Trần Lam không ngừng gạt đầu, mang theo tia xin lỗi nói “Rất xin lỗi, nếu cô cảm thấy không thoải mái, có thể đánh lại tôi.”
Nghe vậy, Bắc Bắc duỗi tay cầm lấy viên đá Trần Tĩnh mới mang qua, hai mắt nhìn Trần Lam, dừng chút rồi nhấp môi “Đàn chị, bất kể có phải chị cố ý hay không, tôi cũng sẽ không đánh lại, dù sao...” Bắc Bắc chớp mắt, cười nói “Không phải chị cố ý, đúng không?”
Bắc Bắc nói một câu rất bình thường, nhưng lại khiến Trần Lam run lên, nhất thời không biết nên làm gì.
Cô ta há miệng thở dốc, gật đầu trả lời “Đúng vậy, tôi không cố ý.”
Bắc Bắc mỉm cười, không nói nữa, qua bên kia chào đạo diễn, rồi đi với Trần Tĩnh vào phòng nghỉ ngơi, phòng này rất đơn sơ, chỉ có một cái ghế sô pha và cái bàn, có thể nghỉ ngơi một chút.
Đi vào Trần Tĩnh liền đóng cửa lại, quay đầu nhìn cô “Cố ý à?”
Bắc Bắc lắc đầu “Không biết.”
Cô cầm đá trong tay, cong môi nhìn Trần Tĩnh nói “Đúng rồi em cũng thấy không sao cả, nhưng nếu như không phải cố ý.” Cô suuy nghĩ, nhìn Trần Tĩnh nói “Vậy chắc chị ta còn chiêu gì đó.”
Đó cũng là lý do lúc nãy Bắc Bắc thử Trần Lam.
Cô biết Trần Lam không thích mình, còn nguyên nhân.... Nói không chừng là vì cô giữ vai chính, còn nếu không phải, cô cũng chẳng biết mình đắc tội gì với Trần Lam.
Trần Tĩnh thở dài, “Mau chườm đi, đừng để sưng lên.”
Bắc Bắc gật đầu “Em biết rồi, chị yên tâm.”
Cô cười nói “Lực không lớn lắm, nhưng em bị đánh đến chóng mặt luôn, không phản ứng được gì.”
Nghe vậy, Trần Tĩnh nhướng mày, liếc cô “Em cũng không chú ý.”
Bắc Bắc bất lực nói “Nhập vai, ai mà chú ý tới vậy.”
“Người khác.”
Bắc Bắc cười, ngước mắt nhìn Trần Tĩnh “Không có chuyện gì, Tĩnh tỷ đừng tức giận, lát nữa em còn phải ra đóng phim.”
Trần Tĩnh chán ghét nhìn cô “Được rồi.”
Bắc Bắc mỉm cười, đưa tay sờ gương mặt hơi sưng của mình. Không thể không nói, cái tát kia của Trần Lam, tuy lực tay không lớn, nhưng da cô không chịu nổi, một lúc đã sưng lên.
Mặt không thể hết sưng, chỉ có thể nhờ chuyên viên trang điểm che chắn một chút, cũng tiện đóng phim.
Buổi chiều quay khá thuận lợi, Trần Lam cũng qua đây rất nhiều lần, mỗi lần đến đều xin lỗi Bắc Bắc. Cô nghĩ, nếu Trần Lam không tới thường xuyên, có khả năng cô không thấy bực bội, nhưng cố tình.... Đến rất thường xuyên.
Cô mới diễn được chút, Trần Lam liền qua nói hai câu, cuối cùng Bắc Bắc không có kiên nhẫn, giọng điệu không thiện cảm nói “Được rồi.”
Cô nhìn Trần Lam, nhíu mày nói “Đàn chị, tôi cũng không có để bụng chuyện này, chị không cố ý, tôi cũng sẽ không chấp nhất với chị, không cần xin lỗi tôi, tôi muốn nghỉ ngơi có được không?”
Sắc mặt Trần Lam cứng đờ, kéo trợ lý rời đi.

⬅ Trước Tiếp ➡