⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc hít sâu, bất lực xoa chân mày, cảm thất bực bội.
“Bắc Bắc.” Âm thanh sợ sệt của Thẩm Thanh vang lên.
Bắc Bắc ngẩn người, quay đầu lại “Làm sao vậy?”
Thẩm Thanh dừng lại, đi đến bên cạnh Bắc Bắc, thất mặt cô vẫn sưng, buồn bã nói “Xin lỗi.”
Bắc Bắc bật cười, vỗ cô ấy ngồi xuống ghế bên cạnh “Ngồi đi, sao phải xin lỗi.”
Thẩm Thanh kéo góc áo, hơi xấu hổ nhìn cô “Nếu không phải lúc nãy em đến trễ, Lưu đạo cũng không bắt chị diễn với Trần Lam, cũng sẽ không bị đánh.”
Nghe vậy, Bắc Bắc cho em ấy một ánh mắt khinh thường.
“Đây không phải lỗi của em, đừng nghĩ quá nhiều, bây giờ sưng, ngày mai sẽ hết.”
“Thật à?” Thẩm Thanh thấp thỏm nhìn cô.
Bắc Bắc cười, sờ đầu an ủi cô “Thật sự, lát nữa em đóng phim cho tốt vào, tối nay em đóng máy rồi.”
Thẩm Thanh gật đầu “Đúng vậy, sau này em không được gặp chị nữa rồi.”
Bắc Bắc cong môi “Lúc đó em có thể gọi điện cho chị, nếu có thời gian chúng ta sẽ gặp mặt nhau đi chơi.”
“Được nha.” Thẩm Thanh vui mừng như một đứa trẻ.
Thực ra tuổi của Thẩm Thanh không xa Bắc Bắc lắm, nhưng nhìn rất đơn thuần, kiểu người ngốc ngốc đáng yêu, cô ấy rất thích Bắc Bắc, Bắc Bắc cũng vậy.
Có đôi khi Bắc Bắc cảm thấy, nếu không phải trên chứng minh thư của cô chỉ mới 20 tuổi, không chừng có rất nhiều người nghi ngờ... cô đã 30, đôi lúc nói chuyện lại rất trưởng thành.
Hai người ngồi nói chuyện với nhau một lúc, Thẩm Thanh phải đi đóng phim,, Bắc Bắc tiếp tục nghỉ ngơi.
Đến tối, cảnh diễn của Bắc Bắc không còn nhiều lắm là xong, sáng mai chỉ có hai cảnh nữa, còn tối nay là ngày đóng máy của Thẩm Thanh và Trần Lam.
Bóng đêm dần buông xuống, cùng với cơn gió mùa hè, Bắc Bắc và Trần Tĩnh ở trên đường, chậm rãi về khách sạn.
“Lát nữa em có đến chỗ mẹ chồng không?”
Bắc Bắc ừ một tiếng, “Mã đạo đi rồi hả?”
Trần Tĩnh cười lạnh “Đi rồi, nói là còn có chuyện phải làm.”
Bắc Bắc cười, nhìn Trần Tĩnh “Cho nên Tĩnh tỷ, bây giờ đang tức giân sao?”
Trần Tĩnh nhướng mày, liếc mắt nhìn cô “Không có.”
Chị ấy nhìn Bắc Bắc từ trên xuống dưới, trêu chọc nói “Không giống như em và Chu tổng, suốt ngày anh anh em em, em nói xem mấy nay em diễn, Chu tổng đến đây mấy lần.”
Bắc Bắc “...”
Nghẹn nửa ngày, cô cũng không thể phản bác lời của Trần Tĩnh, dù gì... Trần Tĩnh cũng không nói sai, quả thật Chu Thịnh đến đây rất nhiều lần.
Hai người thong thả đi bộ từ phim trường về khách sạn.
Trước tiên Bắc Bắc về phòng của mình tắm rửa, tẩy trang rồi mới qua tìm mẹ Chu, lúc cô đên hai người đang xem phim truyền hình.
Nghe thấy âm thanh, Bắc Bắc nhướng mày nhìn hai người, không tin nói “Bà nội, mẹ, hai người đang xem phim gì vậy?”
Mẹ Chu trong tay còn cầm điều khiển trong tay, nghe vậy trả lời “Phim truyện cẩu huyết.”
Bắc Bắc “Phim cẩu huyết?”
“Đúng vậy, chính là phim về mẹ chồng nàng dâụ”
Bắc Bắc “.... À hay không mẹ.”
Mẹ Chu lắc đầu, không ngừng mắng chửi “Không hay, cái bà mẹ đó quá xấu tính, thế mà lại đi giới thiệu cho con trai mình người phụ nữ khác, chuyện này mà có thể làm được, trách không được con dâu không muốn chung sống cùng.”
Bắc Bắc đứng một bên, nghe thấy những lời này không biết nói như thế nào.
Mẹ Chu mắng quá thâm rồi.

⬅ Trước Tiếp ➡