⬅ Trước Tiếp ➡
Lát sau, mẹ Chu với nhìn cô, cười tủm tỉm “Cũng may mẹ không phải người độc ác, Bắc Bắc con đừng sợ.”
Bắc Bắc bật cười, cong môi nói “Đương nhiên không rồi ạ.”
Mẹ Chu khựng lại, kinh ngạc nhìn mặt cô, “Mặt con sao vậy?”
Bởi vì đã tẩy trang, nên nhìn má trái của Bắc Bắc hơi sưng.
Mẹ Chu nhíu mày nhìn, duỗi tay chạm vào, Bắc Bắc chịu không được ‘a’ một tiếng, ban ngày bởi vì có lớp trang điểm che đi cũng không có thời gian giảm đau, cho nên gương mặt của Bắc Bắc lúc này hơi nghiêm trọng.
Bà nội Chu cũng nhíu mày, vội vàng hỏi “Trong đoàn phim bị thương à?”
“Đúng ạ, do con không cẩn thận.”
Mẹ Chu lắc đầu nhìn Bắc Bắc, nói thẳng ra “Không phải không cẩn thận, mà là có người đánh?”
Bắc Bắc khựng lại, không biết nói như thế nào.
Cuối cùng, cô chỉ nói là do lúc diễn, không cẩn thận bị đánh. Vừa dứt lời, sắc mặt mẹ Chu khó coi “Đóng phim mà bị đánh đến như vậy sao?”
Bà nhíu mày nhìn Bắc Bắc “Con nói cho mẹ biết, là ai đánh.”
“Hả?” bắc Bắc ngạc nhiên nhìn bà, vội vàng nói “Mẹ, con không sao mà?
Mẹ Chu liếc cô “Chuyện này mà không sao cái gì, mặt bị sưng như vậy, mẹ muốn hỏi Lưu đọa, tại sao lại để diễn viên bị đánh như thế ” Bà tức giận nói, muốn đem điện thoại ra gọi “Mẹ phải gọi cho đạo diễn của con một chút, chuyện này rốt cuộc là thế nào.”
Bà nội Chu bên cạnh nói “Mẹ đồng ý, gọi điện thoại hỏi thử đi.”
Bắc bắc không còn cách nào khác, để hai người không gọi điện thoại, cô đành nói ra việc mình diễn chung với Trần Lam.
Sau khi nghe xong, mẹ Chu vỗ bàn, nổi giận đùng đùng “Cô ta có thù oán với con không?”
Bắc Bắc chần chừ rồi nói “Không có.”
“Tên là gì?”
Bắc Bắc cả kinh, vội vàng nói “Mẹ, chuyện này con có thể tự giải quyết.”
Cô hy vọng người của Chu gia sẽ không nhúng tay vào.
Cuối cùng, Bắc Bắc phải đảm bảo, mẹ Chu và bà nội mới tin là cô có thể tự giải quyết.
Tuy rằng mẹ Chu vẫn không tin Bắc Bắc có thể tự làm.
“Con có thể giải quyết chứ?”
“Vâng ạ.”
Mẹ Chu chần chờ, nhỏ giọng nói “Nếu con không làm được, thì tìm A Thịnh, thằng bé yêu con như vậy, chắc chắn sẽ không để con bị bắt nạt.”
Bắc Bắc “Dạ?”
67.
Editor 14thfebruary
Cho đến khi về phòng, Bắc Bắc vẫn trong trạng thái mù mờ.
Chu Thịnh yêu cô???
Nhưng mà những lời này phát ra từ mẹ Chu Thịnh, sao cảm thấy kỳ quái như vậy.
Bất kể Bắc Bắc nghĩ như thế nào, đều cảm thấy rất khó tin. Cô biết Chu Thịnh đối với mình rất tốt..... Điều này hiển nhiên cô có thể biết được, quả thật Chu Thịnh thích cô, nhưng cái từ ‘yêu’ này nhìn từ góc độ nào cũng rất nặng. Từ ‘nặng’ này không dùng để chỉ trọng lượng, nhưng lại khiến bản thân cảm thấy nặng trĩụ
Cô vẫn cảm thấy rất khó tin.
Không phải không có khả năng, chỉ là.... Cô vẫn luôn không quá tin tưởng, bỗng nhiên không phòng ngừa, bị người khác nói ra, khiến cô không thể không thấy nặng lòng.
Từ trước đến nay Bắc Bắc biết rất rõ tình cảm của mình dành cho Chu Thịnh. Nhưng từ ‘yêu’ này lại quá lớn, bình thường cô không dám nghĩ đến.

⬅ Trước Tiếp ➡