⬅ Trước Tiếp ➡
Làm cho Bắc Bắc khoảng mười phút, Chu Thịnh mới lấy ra. Anh rũ mắt nhìn khuôn mặt trắng nõn của cô, da cô đó giờ vẫn rất trắng, được chăm sóc kĩ càng, cho nên lúc này không còn lớp trang điểm trên mặt, tuy vết sưng không nghiêm trọng, nhưng nhìn qua vẫn hơi dọa người.
Chu Thịnh nhìn một hồi, mới đưa tay ra chạm vào, nhỏ giọng hỏi “Sao lại không cẩn thận vậy.”
Bắc Bắc cảm thấy tủi thân, nếu cô cẩn thận chuyện này sẽ không xảy ra.
“Em cũng đâu có cố ý.”
Chu Thịnh nhìn Bắc Bắc, xoa mái tóc của cô nói “Trần Lam đúng không.”
“Hả?” Bắc Bắc nhìn anh “Sao anh biết?”
Chu Thịnh cười, giọng điệu bình thản “Vợ của anh bị người ta đánh, có thể không biết tên sao?”
Bắc Bắc nghẹn họng, bất lực nhìn anh “Anh đừng làm bậy, chuyện này em có thể giải quyết được.”
Chu Thịnh dọn dẹp sạch sẽ, không để ý trả lời “Ừ, em dùng cách em, anh dùng cách anh.”
Bắc Bắc “????”
Sao cô cảm thấy cô với anh như ông nói gà bà nói vịt vậy.
Nhưng Chu Thịnh không cho cô cơ hội để nói, vỗ đầu cô, hỏi tình hình ngày mai, rồi im lặng.
Một lúc sau, Bắc Bắc nhìn về phía người đàn ông đang cởi đồng hồ, nhìn chằm chằm động tác của anh, Bắc Bắc hỏi “Anh mau tắm rửa đi, tắm xong em nói với anh chuyện này.”
“Nói cái gì?”
Bắc Bắc khựng lại, nhở giọng nói “Tắm xong rồi em nói cho anh.”
Tạm thời cô không biết nên mở lời như thế nào, cô cần thời gian để chuẩn bị tâm lí rồi mới hỏi anh, lỡ như lát nữa Chu Thịnh trả lời, cô không biết nên làm sao.
Chu Thịnh gật đầu, duỗi tay cởi áo sơ mi, ngón tay của anh thon dài nên động tác rất quyến rũ. Bắc Bắc nhìn, đột nhiên đỏ mặt.
Cô khụ khụ hai tiếng, thấy Chu Thịnh mới cởi một nửa, liếm môi nói “Anh vào nhà tắm cởi quần áo đi.”
Chu Thịnh đang cởi bỗng dừng lại, thấy vợ của mình đỏ mặt, Chu Thịnh nhướng mày trêu đùa Bắc Bắc “Anh còn tưởng mình không thể quyến rũ được em.”
Bắc Bắc đỏ mặt trừng anh “Nói gì đâu không.”
Chu Thịnh liếc mắt nhìn cô, cong môi cười nói “Lúc trước anh nghe nói em rất thích mấy kiểu này, nhưng anh cởi đồ trước mặt em vô số lần em cũng không phản ứng gì.”
Bắc Bắc cắn môi, khuôn mặt hồng như rỉ máu “Có có có Anh mau đi tắm đi ” Nói rồi cô duỗi tay đẩy anh ra, tức muốn chết mà.
Sao có thể không chứ.... Bắc Bắc rất hay bị Chu Thịnh kích thích.
Cô đối với người này, ngày càng không có sức chống cự.
Chu Thịnh nhìn cô đỏ mặt, ánh mắt còn né tránh, anh vô cùng sung sướng nói “Được rồi, chờ anh tắm rửa xong chúng tại đến ‘giao lưu’ nhé.”
Bắc Bắc “...” Cô chớp mắt, nghiêm túc nhìn Chu Thịnh nói “Anh không thể nghiêm túc được à.”
Chu Thịnh nhướng mày, cười tùy ý “Phải không, đợi lát nữa anh không nghiêm túc hơn.”
Bắc Bắc đúng là tự bê đá đập chân mình.
Sau khi trêu chọc cô đỏ mặt, cuối cùng anh cũng cầm quần áo đi vào phòng tắm, còn Bắc Bắc.... Nghe tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, cảm thấy mặt nóng lên.
Để dời đi sự chú ý của bản thân, cô quyết định lấy điện thoại ra chơi, không để ý đến người trong phòng tắm nữa.
Mới lướt Weibo xem tin tức, thì Triệu Manh Manh nhắn tin cho cô.
Manh Manh Bắc Bắc, em ngủ chưa?
Bắc Bắc đảo mắt, ngáp một cái rồi trả lời Manh Manh Chưa ạ, có chuyện gì thế chị?

⬅ Trước Tiếp ➡