Triệu Manh nhanh tay, gấp gáp không chờ nổi muốn chia sẻ niềm vui này với cô Sắp tới chị tham gia một chương trình giải trí, nhưng thiếu cộng sự, em có muốn tham gia không mau trả lời chị.
Bắc Bắc Chương trình giải trí nào?
Triệu Manh Manh Là một chương trình thám hiểm, đến từng thành phố để phiêu lưu, quán quân sẽ có rất nhiều tiền, hơn nữa số tiền chúng ta kiếm được từ mỗi tập sẽ dùng để quyên góp xây trường tiểu học, em có muốn tham gia cùng chị không?
Bắc Bắc suy tư, cảm thấy cũng không tệ, nhưng tình huống thế nào vẫn hỏi rõ ràng Nhưng mà em cũng không nổi tiếng, mời em sẽ không lỗ vốn chứ.
Triệu Manh Manh nhanh chóng trả lời Ai nói, chỉ cần dựa vào những tin tức trước của em cũng đủ hot rồi, huống chi phim cũng sắp đóng máy để phát sóng, chị coi trọng em, hơn nữa chị cũng đã đề cử em với bên đài truyền hình, chẳng qua vẫn hỏi ý em một chút.
Bắc Bắc Ok, để mai em hỏi Tĩnh tỷ, sau đó sẽ trả lời chị.
Triệu Manh Manh Cũng được, không cần vội.
Nói chuyện với Triệu Manh Manh một lúc, Chu Thịnh cũng đã tắm xong, Bắc Bắc liếc mắt nhìn qua, thấy anh không mặc quần áo.... Cô khựng lại năm giây, thật sự chỉ có năm giây.
“Sao anh không mặc quần áo? ” Bắc Bắc trợn mắt nhìn anh.
Chu Thịnh nhướng mày, cầm khăn lau tóc “Dù sao lát nữa cũng phải cởi.”
Bắc Bắc “.....Lưu manh.” Cô nghẹn nửa ngày cũng chỉ có thể nói ra một câu như vậy.
Chu Thịnh nhướng mày, cong môi cười hỏi “Em nói ai lưu manh?”
Bắc BẮc dứt khoát chỉ ra “Anh đó.”
Chu Thịnh vươn tay, đem tay cô bọc ở trong, thấp giọng ừ một tiếng “Chỉ lưu manh với mình em.”
Bắc Bắc “.....”
Đúng là không chịu nổi mà.
Cô rút tay về, ngước mắt nhìn Chu Thịnh “Để em lau tóc cho anh.”
“Ừ.”
Một lúc sau, Chu Thịnh cảm nhận được tay cô đang lau tóc cho mình, nhịn không được cảm khái “Có vợ thật tốt.”
Bắc Bắc không nói lời nào.
Chu Thịnh tiếp tục nói “Chỉ là vợ anh hay xấu hổ, không biết làm sao mới tốt đây.”
Tay cầm khăn lông của Bắc Bắc hơi dùng sức lau tóc anh một cách bạo lực, cô thẹn quá hóa giận nói “Câm miệng.”
Chu Thịnh nhướng mày “Câm miệng cũng không thể ngăn cản được suy nghĩ của anh đâụ”
Bắc Bắc “.... Anh mà nói thêm một câu nào nữa, tối nay em sẽ không để ý đến anh.”
Chu Thịnh ngập ngừng, nhỏ giọng nói thầm một câu “Chỉ biết đe doạ người ta.”
Bắc Bắc “????”
Rốt cuộc là ai đe dọa ai??. TruyenHD
68.
Editor 14thfebruary
Mùa hè ánh nắng chói chang.
Hôm nay là ngày đóng máy, thời tiết vẫn tốt như mọi ngày khiến cho ngày đóng máy thành công tốt đẹp.
Sáng sớm Bắc Bắc đã đến đoàn phim, sáng nay vết sưng trên mặt đã giảm bớt, hôm qua còn đỏ ửng đến nay đã trắng nõn.
Lúc cô đến, những diễn viên đóng máy xong đều đã đi hết, chỉ có cô và Tống Tuấn Phong còn hai cảnh quay cuối cùng.
Cảnh quay cũng không khó, chưa đến ba tiếng bộ phim truyền hình đầu tiên của Bắc Bắc thuận lợi đóng máy, tạm biệt đạo diễn và nhân viên công tác xong, Bắc Bắc và Chu Thịnh còn có người nhà anh trở về thành phố.
Đã lâu rồi không hít thở không khí ở thành phố, cũng không được thấy ánh mặt trời ở đây, Bắc Bắc dựa đầu vào cửa sổ, ngước mắt nhìn cảnh phố xá cách đó không xa, cảm khái với Trần Tĩnh “Cảm giác như lâu lắm rồi không về nhà vậy.”