Im lặng một hồi, Chu Thịnh mới thu mắt nhìn cô “Chỉ có chuyện này?”
“Ừ.” Bắc Bắc gật đầu, nhỏ giọng nói “Nếu anh không đồng ý, em sẽ...” Hai chữ không đi còn chưa nói ra, Chu Thịnh đã ngắt lời cô.
Anh vươn tay nhéo mặt Bắc Bắc, tới gần cô hỏi “Em cho rằng anh không đồng ý?”
“Em...” Nhìn Chu Thịnh như bây giờ, Bắc Bắc không nói nên lời, không phải không đồng ý... Cô chỉ lo lắng anh sẽ không vui, sẽ tức giận thôi.
Chu Thịnh trầm mặc nửa ngày, hơi bắt đắc dĩ nhìn cô “Sao lại nghĩ anh không đồng ý?”
Bắc Bắc há miệng thở dốc, nói “Chính là em mới quay phim xong, bây giờ lại phải đi tiếp, anh vẫn luôn ở nhà.... Còn thường xuyên đến thăm em, em cảm thấy không công bằng với anh.”
Nghe vậy, Chu Thịnh khựng lại, mới cười nói “Em cảm thấy không công bằng với anh?”
“Ừ.” Bắc Bắc thành thật gật đầu, cô cảm thấy đối với Chu Thịnh không công bằng.
Tình cảm của bọn họ, từ đầu đến đuôi chỉ có Chu Thịnh phải cố gắng... Còn cô vẫn luôn đón nhận mà thôi, Bắc Bắc lo lắng, chỉ một thời gian nữa, lỡ như cô đơn phương thích ứng nhưng anh lại không muốn cố gắng nữa phải làm sao bây giờ.
Cô thấp thỏm bất an suy nghĩ.
Chu Thịnh nhìn vợ mình một hồi, đột nhiên bật cười “Ngốc.”
Anh ôm Bắc Bắc vào ngực, nhẹ gọng nói “Trong tình yêu không có không công bằng, chúng ta là vợ chồng, chuyện này không cần phải nói ai cố gắng hơn ai.”
Bắc Bắc ngây ngốc gặt đầu “Em phải đi tham gia chương trình giải trí...”
Chu Thịnh mỉm cười, cong khóe miệng hỏi “Anh thể hiện chưa đủ rõ ràng sao.”
“Hả?” Bắc Bắc chớp mắt “Anh không thể hiện nha.”
Chu Thịnh xoa huyệt thái dương, giải thích với Bắc Bắc “Đây là công việc của em, em muốn thì cứ làm, không cần phải suy nghĩ cho anh, tuy rằng anh là chồng của em, nhưng cũng không thể cấm em làm những việc mình thích được, đúng không.”
Bắc Bắc trầm mặc nói “Nhưng em sợ anh không vui.”
Làm gì có người vợ nào, ba ngày hai hôm không có về nhà.
Nghe vậy, Chu Thịnh khẽ cười, cúi đầu hôn Bắc Bắc, mỉm cười nói “Ừ, quả thật có chút không vui.”
Bắc Bắc sửng sốt, ngạc nhiên nhìn anh “Vậy...”
Chu Thịnh trực tiếp đè người hôn trên ghế sô pha, nhỏ giọng nói “Vợ à, anh không vui, em dỗ anh đi.”
Bắc Bắc thất thần, bị anh hôn đến phát ngốc, theo bản năng hỏi lại “Dỗ như thế nào?”
Chu Thịnh mỉm cười mút tai cô, thấp giọng nói “Em nói xem.”
69.
Editor 14thfebruary
Dỗ Chu Thịnh xong thì toàn thân Bắc Bắc mệt mỏi, lúc này đang ăn cơm Chu Thịnh gọi ở bên ngoài, vừa ăn vừa lườm anh.
Chu Thịnh áy náy sờ mũi mình, mỉm cười nhìn Bắc Bắc “Xin lỗi, anh không khống chế được.”
Dừng một chút, anh nói thêm “Chủ yếu là do em quá ngon miệng.”
Bắc Bắc “…..”
Cô phải khinh thường anh nhiều hơn mới đúng.
“Câm miệng.”
Chương thiếu, sẽ update saụ
Chương này mình được một bé tặng cho mình, cảm ơn em nhiều nheee
Eidtor rima003
Beta 14thfebruary
Trong xe âm thanh nhẹ nhàng, khuôn mặt Bắc Bắc mỉm cười nhìn người bên cạnh, bắt chước giọng điệu nũng nịu của Lâm Viện Viện "Anh A Thịnh thật là biết đùa."
Thân xe run lên...... Chu Thịnh suýt chút nữa không cầm được tay lái.
Anh ổn định lại tinh thần, nhìn về phía vợ mình "Vợ à, xin em đừng gọi anh như vậy."