⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc hừ lạnh một tiếng, kiêu ngạo nhìn anh "Làm sao, cho phép thanh mai nhỏ của anh gọi như vậy, em thì không được à?"
Chu Thịnh nghẹn họng, vội vàng phủ nhận "Không phải, anh tuyệt đối không có ý này." Chu Thịnh suy nghĩ rồi giải thích với Bắc Bắc "Nói thật, anh còn chả có ấn tượng gì với cô ta."
Nghe vậy, Bắc Bắc lạnh nhạt liếc mắt "Anh không có, nhưng người ta thì có đó."
Cô nghĩ đến chuyện vừa nãy, tay vuốt cằm dừng một chút hỏi "Sao anh lại nhẫn tâm như vậy, từ chối người ta nha."
Chu Thịnh "...... Nếu anh không nhẫn tâm từ chối cô ấy, em sẽ nhẫn tâm bỏ rơi anh."
Bắc Bắc nghe vậy, nhịn không được cười ra tiếng.
"Anh biết thì tốt."
Vừa nãy...... Nếu Chu Thịnh thật sự đồng ý Lâm Viện Viện, Bắc Bắc thật sự không biết mình sẽ làm gì, sẽ tức giận, hay là chỉnh đốn người bên cạnh một chút...... Nói thật, cô không biết được.
Lâm Viện Viện mới vừa nói ra câu nói kia, Bắc Bắc cười nhạo nhìn chằm chằm Chu Thịnh, chờ anh trả lời.
Đương nhiên, bản thân Lâm Viện Viện cũng vô cùng mong chờ, lòng tràn đầy vui vẻ nhìn Chu Thịnh, cô ta cảm thấy chắc chắn Chu Thịnh sẽ chừa chút mặt mũi cho mình, nhưng Lâm Viện Viện không nghĩ tới, Chu Thịnh là người thích làm theo ý mình, muốn anh nể tình, thật đúng là có chút khó khăn.
Chu Thịnh nhìn Bắc Bắc, cười khẽ, ôm lấy bả vai Bắc Bắc nhìn về phía Lâm Viện Viện, nói "Xin lỗi Lâm tiểu thư, tôi còn phải đưa vợ mình đến trường học, chắc là không tiện đường với cô."
Nói xong, Chu Thịnh nhìn về phía người giúp việc còn đứng ở cửa, hô "Nói với mẹ tôi, bảo bà sắp xếp cho khách của bà ấy đi, đưa cô ấy về." Nói xong, Chu Thịnh cũng không quan tâm Lâm Viện Viện phản ứng như thế nào, trực tiếp kéo Bắc Bắc lên xe, lái xe rời đi.
......
Hiện tại nghĩ lại, Bắc Bắc thật sự cảm thấy Lâm tiểu thư kia hơi tủi thân.
"Anh nói xem cô ấy nhớ anh nhiều năm như vậy, sao anh không cho cô ấy chút mặt mũi."
Chu Thịnh cười nhạo, nhìn con đường phía trước "Ừ, ngoài vợ của anh ra, những người khác anh đều không nể mặt."
Bắc Bắc "...... Được, những lời này em rất thích nghe."
Đại khái không có người phụ nữ nào không thích như vậy, có một người bảo vệ mình, mọi chuyện người ấy làm đều vì mình mà suy nghĩ.
"Đúng rồi, anh ở thư phòng lâu như vậy, cùng ba nói chuyện công việc sao?" Bắc Bắc nghĩ tốt xấu gì cũng muốn quan tâm Chu Thịnh một chút, nên mới hỏi anh.
Chu Thịnh ừ một tiếng "Xem như vậy."
Nghe vậy, Bắc Bắc hiểu rõ, cũng không hỏi nhiềụ
Hai người cùng nhau trở về trường học, bởi vì thân phận của Bắc Bắc và Chu Thịnh khá đặc biệt, cho nên không thể xuống xe đi chung với nhau, Bắc Bắc chạy nhanh về phía trường học, nói chuyện với nhóm bạn cùng phòng mấy câu, rồi lấy đồ đạc của mình chạy về lại xe.
"Anh chờ có lâu không."
Chu Thịnh quay đầu lại nhìn cô, cúp điện thoại trong tay, nghe vậy lắc đầu "Không lâu, tối nay ra ngoài ăn cơm với bọn anh không?"
Bắc Bắc nhướng mày "Có những ai?"
"Lần trước đã gặp qua."
Hai mắt Bắc Bắc sáng ngời, vui mừng hỏi " Vậy Manh Manh thì sao, chị ấy có đi không?"

⬅ Trước Tiếp ➡