Chu Thịnh trực tiếp chuyển những thứ có trong máy tính Trần Lam đưa cho cô xem, trong đó Trần Lam có không ít tin tức về cô, đủ loại ảnh chụp, có ảnh Chu Thịnh gặp cô, còn có ảnh chụp ở trường học nói chuyện với bạn nam, và ảnh chụp cùng Lê Tiêu ở máy gắp thú bông, trong tay Trần Lam có những tấm ảnh thì cũng đã biết…. Tin tức lần trước của cô và Lê Tiêu không phải tự nhiên mà có.
Huống chi còn có ảnh đứng chung với Chu Thịnh, tuy anh không bị lộ mặt nhưng chiếc siêu xe kia lại rất rõ.
Còn về bạn học nam…. Chắc là Tôn Vệ, Bắc Bắc híp mắt nhớ lại bản thân bị chụp với Tôn Vệ khi nào, nhưng mà suy nghĩ nửa ngày cũng không nhớ ra.
Ngoài những thứ này ra, Trần Lam còn cố ý tìm vài người mình quen biết bên truyền thông tung mấy bức ảnh này ra ngoài, rồi bàn bạc với người đại diện mua thủy quân bôi nhọ Bắc Bắc, muốn bôi xấu cô một phen, những thủy quân lần trước bôi nhọ cô đều là do Trần Lam làm.
Xem xong Bắc Bắc trầm mặc.
Tuy cô vẫn luôn biết Trần Lam không thích mình, từ ánh mắt đầu tiên đã không thích cô rồi, nhưng cô không nghĩ đến mình bị người khác ghét như vậy.
Cô nhìn Chu Thịnh, không lâu sau mới hỏi “Vậy sao anh lại biết được nhưng chuyện này?”
Chu Thịnh cười lạnh “Có tiền muốn biết gì mà chẳng được.”
Anh híp mắt nhìn mấy thứ kia lạnh lùng nói “Dám tính kế người của anh, anh sẽ khiến cô ta sống không bằng chết.”
Bắc Bắc kinh ngạc nhìn Chu Thịnh.
Im lặng thật lâu Bắc Bắc mới duỗi tay chỉ vào tấm ảnh của mình và Tôn Vệ hỏi “Anh không hỏi em chuyện này à?”
Chu Thịnh dừng một chút, “Anh biết người này, là bạn học của em.”
“Hả? Sao anh lại biết được?”
Chu Thịnh ho nhẹ, đối diện ánh mắt của Bắc Bắc nói “Lúc em chuyển ngành, bạn học của em anh đều biết hết.”
Bắc Bắc “….. Sao lại quen biết?”
“Anh nói với cô mình muốn xem ảnh chụp…. Rồi nhớ hết tất cả.”
Bắc Bắc “…”
Cô kinh ngạc nhìn Chu Thịnh cảm thấy rất khó tin, không ngờ anh lại hành động như vậy…. Nhưng khi anh nói ra cô cảm thấy rất xúc động, anh bận rộn như thế nhưng vẫn bỏ chút thời gian nhớ hết tất cả bạn học của cô.
Bắc Bắc không biết nên nói thế nào với Chu Thịnh, cũng không biết nói chuyện gì với anh.
Cuối cùng Bắc Bắc chỉ vươn tay ôm Chu Thịnh nói “Sao lại ngốc vậy hả?”
Thân hình Chu Thịnh cứng đờ, đảo khách thành chủ ôm cô vào ngực, hít một hơi thật sâu nói “Em nói ai ngốc.”
“Ai trả lời thì là người đó.”
Chu Thịnh “….” Thấy vợ ôm mình không buông tay, Chu tổng vô cùng ngạo kiều hừ một tiếng “Thấy em ôm anh chặt như vậy, anh không so đo chuyện em nói anh ngốc nữa.”
Bắc Bắc bật cười, đưa tay đấm lưng anh, khẽ mắng “Không đàng hoàng.”
Một lúc sau, Bắc Bắc nhịn không được hỏi tiếp chuyện của Trần Lam “Vậy cô ta sẽ ra sao?”
“Còn như thế nào nữa, chắc là không thể đóng phim.”
Bắc Bắc hiễu rõ “Vậy…”
“Còn muốn biết gì nữa hả?”
Bắc Bắc lắc đầu “Không, cứ như vậy đi, em nghĩ sau này sẽ không thấy chị ta nữa.”
“Ừ, như vậy là tốt nhất.”
Lúc sau, Chu Thinh nhéo tai cô giáo huấn “Lần sau ra ngoài nhớ chú ý đừng để bị chụp lén, biết không?”. Bạn có biết trang truyện ++ TR ÙMtruyện. or g ++
“Biết rồi.”