⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc nghĩ thôi đã thấy sợ, lỡ như chuyện này Chu Thịnh không biết, những bức ảnh của cô và mấy người đó được tung ra, lại bị thủy quân bôi nhọ, cô cũng tưởng tượng được dáng vẻ của mình lúc đó, chắc là…. Kết cục của cô còn thảm hơn Trần Lam.
Tuy nhiên…. Cô không thẹn với lương tâm.
Ở nhà tình cảm một lúc, Bắc Bắc và Chu Thịnh nắm tay nhau ra ngoài đi đến chỗ hẹn.
Địa điểm lần này là chỗ lúc trước, đối với chỗ hẹn của bạn Chu Thịnh cô cũng không có ý kiến gì, dù sao ở đây là an toàn nhất, có đầy đủ thức uống đồ ăn.
Bọn họ ở đại sảnh không lâu rồi đi lên lầu, Chu Thịnh muốn ở phòng bao.
Bóng đêm nồng đậm, ngoài cửa ánh đèn neon nhấp nháp.
Bắc Bắc và Chu Thịnh đến một lúc, đám Triệu Tử Dịch mới đến.
“Bắc Bắc ”
Cửa vừa mở ra, Triệu Manh Manh đã chạy lại đây, chen vào giữa hai người, ôm chầm lấy Bắc Bắc, không sợ Chu Thịnh cọ tới cọ lui “Lâu rồi mới gặp em, có nhớ chị không?”
Bắc Bắc mỉm cười, ôm lấy cô ấy “Nhớ, chị mau ngồi đi.”
“Đến đây.”
Triệu Manh Manh ngòi xuống bên cạnh Bắc Bắc, hất cằm về phía Chu Thịnh hỏi “Chu tổng, trừng mắt nhìn tôi làm gì.”
Chu Thịnh cười lạnh “Cô ôm vợ của tôi, còn không cho tôi trừng cô à?”
Triệu Manh Manh câm nín, “Tôi là nữ.”
“Ừ, nam nữ đều không được.”
Bắc Bắc nén cười, nhìn thấy vẻ mặt của hai người vội vàng hào giải “Không nói chuyện này nữa, chúng ta xem ăn cái gì đi.”
“Được, hôm nay Chu tổng mời khách đúng không, tôi muốn ăn món mắc nhất.”
Bắc Bắc “…”
Chu Thịnh “… Chọn đi.”
Triệu Manh Manh không khí khí gọi một đống đồ ăn, rồi đưa menu cho Bắc Bắc “Em chọn đi.”
Bắc Bắc nhỏ giọng nói “Những món chị gọi đã đủ cho năm người chúng ta rồi.”
Triệu Tử Dịch cười “Để anh chọn, dù sao cũng không cần phải tiết kiệm tiền cho Chu tổng.”
Bọn họ gọi món xong, Triệu Manh Manh nói chuyện với Bắc Bắc “Em xem Weibo chưa?” Là thành viên của hội nhiều chuyện, có lẽ chuyện này Triệu Manh Manh hóng từ đầu đến cuối.
Bắc Bắc gặt đầu “Xem rồi.”
Triệu Manh Manh hất cằm, chỉ vào Chu Thịnh nói “Là thủ đoạn của Chu tổng nhà em à.”
Bắc Bắc “…. Sao chị biết?”
“Anh chị nói.” Triệu Manh Manh cười hì hì “Chị cũng rất ghét Trần Lam.”
“Tại sao?” Trong ấn tượng của Bắc Bắc, hình như Triệu Manh Manh và Trần Lam không có quen biết.
“Quá giả tạo.” Triệu Manh Manh uống nước rồi nói “Lúc trước chị với cô ta chung đoàn làm phim.”
“Rồi sao nữa?”
“Lúc đó chị là nữ chính, cô ta không dám đắc tội với chị, thế là đi khó dễ người khác, ỷ mình có người chống lưng, mỗi ngày đều châm chọc mải mai người khác, chị chịu không được nói với cô ta hai câu, kết quả cô ta nói với bên ngoài tính tình chị không tốt.” Càng nói càng tức giận, Triệu Manh Manh hít một hơi “Em xem có quáng đáng không chứ.”
Bắc Bắc chớp mắt, nhỏ giọng thì thầm “Tính chị không tốt thật mà.”
Triệu Manh Manh “…” Câm nín, cô trừng mắt nhìn Bắc Bắc nghiến răng nghiến lợi nói “Cô ta nói chị nghĩ mình là người nổi tiếng rồi thích làm gì thì làm, lúc đó chị còn không nổi nữa là.”

⬅ Trước Tiếp ➡