⬅ Trước Tiếp ➡
Từ lúc tin tức này được tung ra, Trần Lam cũng không xuất đầu lộ diện, địa chỉ nhà của cô ta cũng bị fans và phóng viên tìm được, lúc Bắc Bắc xem tin tức mới biết có rất nhiều người vây xung quanh nhà cô ta, ai nấy cũng đều muốn mình là người phỏng vấn đầu tiên.
Người đại diện và công ty của Trần Lam bận bù đầu bù cổ, nhưng đống chuyện này của cô ta khó mà dọn dẹp hết được.
Bắc Bắc xem xong thì thoát Weibo, cô còn được không ít người qua đường an ủi, xin lỗi vì lúc trước đã mắng cô, nhìn qua rồi Bắc Bắc tắt điện thoại, cứ như lời xin lỗi và mắng chửi của người ngoài không có quan hệ với cô.
Hiện tại trên mạng đều như vậy, fans có thể đưa thần tượng lên đỉnh điểm, nhưng cũng có thể kéo người từ trên đó xuống.
Xoa giữa chân mày, Bắc Bắc ngước mắt nhìn người đang bận rộn ở phòng bếp, suy nghĩ một lát rồi cô đi qua đó “Anh đang làm gì thế?”
“Không phải hôm qua em muốn lẩu xào cay sao?”
Bắc Bắc trầm mặc một lúc, kinh ngạc nhìn Chu Thịnh “Anh biết nấu lẩu xào cay sao?”
Thật khó tin, lúc cô mới đến anh còn không biết nấu ăn đâu đấy.
Nói đến đây, Chu Thịnh liền tủi thân, anh nhìn Bắc Bắc hừ một tiếng, thở dài nói “Không còn cách nào khác, vợ không có ở nhà, không học sao có thể nấu cơm, nếu không sẽ đói chết.”
Bắc Bắc “…” Thấy Chu Thịnh tỏ vẻ, một ánh mắt xem thường cũng không buồn cho anh.
Cô mỉm cười “Anh làm tiếp đi, em giúp anh.”
“Không cần, em ra ngoài nghỉ ngơi đi, đã sắp xếp đồ đặc xong hết chưa?”
Bắc Bắc ừ “Không có gì cần phải sắp xếp cả, mang một ít quần áo thôi.”
Chu Thịnh dừng lại, thấp giọng phân tích cho cô “Anh thấy em tốt nhất đừng mang nhiều váy, tuy bây giờ đã là mùa hè nhưng chỗ tụi em quay hình không phải trong trung tâm thành phố, hơn nữa phải vận động nhiều, mặc quần là tốt nhất.” Dừng một chút, Chu Thịnh nói thê “Tốt nhất là quần dài, anh nghe nói sẽ phải cắm trại trong núi, em nhớ mang theo thuốc xịt côn trùng.”
“Mang cả khẩu trang và nón nữa.”
Bắc Bắc trả lời “Sao anh biết nhiều thế?”
Chu Thịnh liếc cô một cái “Anh là nhà đầu tư.”
Bắc Bắc “…” Cô chớp mắt nhìn Chu Thịnh, hơi bất đắc dĩ “Cho nên em được tham gia là do anh làm à?”
“Không phải, anh biết em tham gia, vì đảm bảo an toàn nên mới đầu tư.”
Bắc Bắc im lặng nhìn anh “Anh không sợ lỗ vốn sao?”
Chu Thịnh mỉm cười, cúi đầu hôn lên môi cô nói “Đầu tư cho vợ mình, lỗ thì cũng có sao đâụ” Anh nói tiếp “Dù sao anh cũng đã xem qua rồi, không lỗ vốn đâu, em yên tâm.”
Bắc Bắc gật đầu “Vậy là tốt rồi.”
“Anh có biết có những ai tham gia không?”
“Có, tổng cộng có 4 đội, mỗi đội đều có những đặc điểm riêng.”
“Là sao?”
“Có vợ chồng này, cũng có cặp đôi, rồi cặp bạn thân là em và Triệu Manh Manh, cuối cùng là một đội nam và nữ.”
Nghe vậy, Bắc Bắc nghiêm túc gật đầu “Những người đó tên gì?”
Chu Thịnh mỉm cười, nhìn tháy dáng vẻ tò mò của cô, nói “Buổi tối em sẽ biết, mọi người đều tập hợp ở sân bay.”
Bắc Bắc “…..”
“Nhớ kỹ, đừng khiến bản thân bị thương đó, những chuyện khác thì không sao.”
“Em biết rồi.”
Bắc Bắc bật cười, ôm lấy eo Chu Thịnh, cọ cọ phía sau lưng anh, nhỏ giọng nói “Em sẽ nhớ anh.”
“Tốt nhất là vậy.”

⬅ Trước Tiếp ➡