Hai tay cũng không rảnh rỗi, một tay giữ chặt gáy Bắc Bắc, cúi đầu hôn xuống, không cho cô nhúc nhích.
Anh hơi dùng sức liếm môi cô, Bắc Bắc không có cách nào khác, đành ngửa đầu cùng anh triền miên… Lưỡi hai người chạm nhau, thỉnh thoảng quấn lấy, trong bóng tối ái muội cực kì.
Sau khi nụ hôn kết thúc, Bắc Bắc cảm thấy thân thể mình thật nóng, không khí xung quanh như tỏa ra hơi thở ái muội, khiến cô động tâm.
Chu Thịnh tiếp tục đến gần cô, Bắc Bắc không còn cách nào khác đẩy vai anh ra, mềm mại kêu “Chu Thịnh.”
“Gọi chồng.” Chu Thịnh cúi đầu, hôn nhẹ lên môi cô nhắc nhở.
Bắc Bắc “… Anh buông em trước.”
“Em gọi chồng đi rồi anh buông.”
Bắc Bắc “…. Chồng.”
Tiếng gọi này Chu Thịnh cúi xuống hôn cô một cách nóng bỏng, còn chưa đã thèm phải buông người ra.
Bắc Bắc trừng anh “Còn ở trên đường, anh không sợ bị chụp được à.”
Vẻ mặt Chu Thịnh xấu xa, được ăn no rồi mỉm cười vui sướng “Không cần lo lắng, dù sau anh thân mật với vợ mình, ai muốn chụp thì chụp đi.”
Bắc Bắc câm nín “Chúng ta mau về thôi, em mệt rồi.”
“Thật sao?”
“Ừ.”
Chu Thịnh nhìn quầng thâm mắt của cô, gật đầu “Ừ, về nhà ngủ thôi.”
Hai người lên xe taxi, không để ý tới anh mắt hoài nghi của tài xế nói địa chỉ, Bắc Bắc dựa vào vai Chu Thịnh chuẩn bị nghỉ ngơi, cũng may cô có đeo khẩu trang, cũng không sợ bị người ngoài đánh giá.
Cửa xe mở một nửa gió ban đêm thổi vào, vui vẻ thoải mái.
Bắc Bắc dựa vào vai anh, đột nhiên nhỏ giọng nói “Sao em cảm thấy tài xế luôn nhìn anh vậy.”
Chu Thịnh duỗi tay đỡ đầu cô, nói nhỏ vào tai cô “Ừ, có thể tò mò sao anh lại có một người vợ đẹp như hoa như ngọc.”
Bắc Bắc “…” Cô hờn dỗi trừng mắt nhìn Chu Thịnh, nhịn cười không được nói anh “Ảo tưởng.”
“Anh không có ảo tưởng mà.”
“Anh có.”
Chu Thịnh khẽ cười, nắm lấy tay Bắc Bắc nhéo, tháp giọng nói “Trong mắt anh em là đẹp nhất.”
Nghe vậy, Bắc Bắc nhìn anh bất đắc đĩ.
Cũng may từ quảng trường về nhà không xa lắm, không bao lâu dưới ánh nhìn của tài xế hai người bước xuống xe, chờ Bắc Bắc và Chu Thịnh đi xa, lúc này tài xế mới nói “Sao thấy quen mắt vậy ta.”
Chỉ tiếc Bắc Bắc và Chu Thịnh đã chạy như bay về nhà.
Đêm nay do Bắc Bắc quá mệt nên Chu Thịnh chỉ có thể thành thật ôm cô ngủ.
Ngoài cửa sổ tiếng ve kêu, giống như một bài hát du dương lay động lòng người.
Sáng hôm sau, Bắc Bắc và Triệu Manh Manh đi siêu thị mua một số đồ dùng cần thiết cho game show.
Chỉ là lúc đến trường quay Bắc Bắc và Triệu Manh manh mới phát hiện, những thứ mà hai người mua đều không dùng được, trang bị của bọn cô đều được tổ chương trình chuẩn bị hết rồi, cũng khó trách ban đầu hỏi tổ tiết mục, bên đó trả lời rất qua loa, bảo sao cũng được.
Mua đồ xong, Triệu Manh Manh đưa Bắc Bắc về nhà, còn mình tự lái xe về.
Chuyện ở trên mạng vẫn còn đang rất hot, những chuyện của Trần Lam bị không ít người đào ra, vì vậy mà mới phát hiện ngoài chuyện làm tiểu tam ra, cô ta còn có không ít những tư liệu xấu khác.