Chu Thịnh nhướng mày, cách đó không xa nhìn Bắc Bắc, nhẹ giọng hỏi "Là Đồng gia à?" Chỉ khi Bắc Bắc đối mặt với Đồng gia mới có vẻ mặt thất vọng và giọng điệu như vậy.
Bắc Bắc gật đầu "Ừ."
Cô đứng dậy đi đến bên cạnh Chu Thịnh, vươn tay giúp anh tháo cà vạt xuống, quấn nó ở trong tay "Có phải anh làm gì với Đồng gia đúng không?"
Chu Thịnh gật đầu "Không phải anh làm?"
"Vậy là ai?"
Chu Thịnh mỉm cười, vỗ đầu cô "Em quên đoàn hậu viện của em à?"
Bắc Bắc chớp mắt, suy nghĩ một hồi mới nhớ đến đoàn hậu viện của mình là ai. Cô khó tin nhìn Chu Thịnh "Mẹ anh hả?"
Chu Thịnh nhướng mày hỏi lại "Không phải cũng là mẹ em à?"
Bắc Bắc nghẹn lời nói "Em không có ý này, là mẹ của chúng ta làm sao anh?"
"Xem như là vậy."
"Sao lại nói là xem như?"
Chu Thịnh suy nghĩ giải thích với Bắc Bắc "Nói tóm lại, lúc trước mẹ có nhắc đến, anh cũng đồng ý làm theo, cho nên cứ xem là anh làm đi."
Bắc Bắc ".... Nói tóm lại, anh thật sự đang mua cổ phần công ty Đồng gia hả?"
"Ừ." Chu Thịnh liếc mắt nhìn cô "Tức giận à?"
"Không có."
"Cảm thấy đau lòng sao?"
Bắc Bắc suy nghĩ, vẫn như cũ lắc đầụ Cô không vì công ty, cổ phần bị thu mua mà đau lòng, cô chỉ khó chịu thay nguyên chủ Bắc Bắc, người của Đồng gia rốt cuộc đã nghĩ như thế nào khiến cho cô ấy phát điên lên.
Trong ấn tượng của cô, khi xuyên đến đây, chắc là lúc Bắc Bắc 19 tuổi, Đồng gia đã bắt đầu không ngừng tìm kiếm đàn ông cho cô, muốn đem cô gả ra ngoài, bán kiếm một số tiền.
Bắc Bắc gặp rất nhiều đàn ông, bị Đồng gia sắp xếp đi gặp không nhiều nhưng tuyệt đối cũng không ít người, chắc khoảng mười mấy, có một số là đàn ông đã ly hôn, chẳng qua có thể giúp đỡ sự nghiệp của Đồng gia hoặc bỏ ra một chút tiền biếu, mẹ Đồng bắt cô đi. Ngoài những người đã ly hôn, còn có không ít người chưa lấy vợ ngoài 40 tuổi, cũng được sắp xếp cho cô gặp mặt.
Bây giờ nghĩ lại, cô cảm thấy lạnh run người.
Những người xem mắt lúc đó, đều dùng ánh mắt khinh thường nhìn cô.
Cô hít thật sâu, đem những ký ức không tốt vứt bỏ ra khỏi đầu, cô ngước mắt nhìn Chu Thịnh, "Chu Thịnh."
"Ừ?"'
"Em có thể hỏi anh chuyện này không?"
Chu Thịnh hơi giật mình, thu mắt nhìn cô "Em hỏi đi."
Bắc Bắc trầm mặc một lúc, nhỏ giọng hỏi "Anh sẽ nói thật với em chứ?"
Chu THịnh bật cười, vỗ đầu cô, như trêu đùa con nít "Em muốn anh nói thật cái gì, anh đều nói cho em nghe."
"Vâng."
Bắc Bắc lấy đủ dũng khí, chuẩn bị mở miệng ra hỏi chuyện mà bản thân lâu nay luôn muốn biết, thì điện thoại trong túi Chu Thịnh vang lên.
Chu Thịnh dừng lại, nhỏ giọng nói "Anh nghe điện thoại đã, lát nữa em hỏi nhé."
Bắc Băc ".... Được." Nhìn thấy tên trên điện thoại, Bắc Bắc không nói nữa.
Mà cuộc điện thoại này của Chu Thịnh kéo dài đến giờ ăn cơm cũng chưa dừng lại.
Bắc Bắc nấu cơm xong đi gọi Chu Thịnh ra, anh vẫn đang nói chuyện điện thoại, hai ngôn ngữ lẫn lộn cô nghe không hiểụ
Đứng ngoài cửa hồi lâu, Bắc Bắc bất đắc dĩ lắc đầu, quay trở về phòng khách.
Lúc Chu Thịnh đi ra giải thích một chút tình huống cho cô "Xưởng ở ngoài nội thành xảy ra vấn đề, bây giờ anh phải đến hiện trường xem."