Bắc Bắc ngẩn người, lo lắng nói "Nghiêm trọng vậy sao?"
Chu Thịnh gật đầu "Có người bị thương, anh phải qua đó xử lí, em ở nhà một mình có sao không?"
Bắc Bắc lắc đầu "Không sao, anh ăn cơm đi rồi đi."
Chu Thịnh lắc đầu "Không cần, bây giờ anh phải ra sân bay, trợ lý Tào đang chờ anh."
"Nghiêm trọng vậy à?"
"Ừ, chuyện này không thể chậm trễ." Chu Thịnh vào phòng mặc áo khoác, dừng lại nhìn Bắc Bắc nói "Nếu không tối nay em đến nhà Triệu Manh Manh ngủ đi? Anh lo mấy ngày tới anh ở bên kia, em ở nhà một mình sẽ sợ hãi." Chu Thịnh dịu dàng hỏi cô, cho đến bây giờ, Chu Thịnh vẫn không quên sắp xếp thật tốt cho Bắc Bắc.
Bắc Bắc lắc đầu, lo lắng nhìn anh "Anh không cần lo lắng cho em, anh qua đó nhớ chú ý an toàn, có gì gọi điện hoặc nhắn tin cho em nhé."
"Được." Chu Thịnh duỗi tay xoa tóc cô, không còn gì nữa mở cửa rời đi.
Nghe thấy âm thanh đóng cửa, Bắc Bắc ngơ ngẩn nhìn cửa lớn, trong lòng cầu nguyện hy vọng Chu Thịnh không có chuyện gì, cũng hy vọng nhà xưởng không có vấn đề gì lớn.
Cô nhìn chằm chằm hồi lâu, mới đi vào phòng ăn, tiếp tục ăn cơm.
Chỉ có một mình, hơi cô đơn.
Đến tối, gió đêm thổi qua.
Một mình Bắc Bắc nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, cuối cùng không còn cách nào khác, cô thở dài cầm điện thoại lên, chuẩn bị nhắn tin cho Chu Thịnh, hỏi anh đã đến nơi chưa.
Tin nhắn gửi đi đã lâu, Chu Thịnh cũng chưa nhắn lại.
Bắc Bắc suy nghĩ một lúc, chuẩn bị cất điện thoại thì thấy được tin tức, hoảng hốt nhìn hai chữ 'Chu thị' hiện ra trước mắt, Bắc Bắc nhìn chằm chằm vào tiêu đề, trong đó nói xưởng nhà máy của Chu thị bị cháy.... Cô sửng sốt, nhanh chóng bấm vào xem, trong đó còn có một đoạn video ngắn, ánh lửa tỏa ra bốn phía, cực kỳ chói mắt.
Phía dưới có không ít cư dân mạng bình luận, có nhiều ý kiến khác nhaụ
Bắc Bắc bấm vô bình luận đọc, nhanh chóng ngồi dậy, cô vừa nghĩ đến chuyện Chu Thịnh nói lúc nãy, có người bị thương, dùng sức nắm chặt điện thoại.
Cô nhanh chóng gọi điện cho Chu Thịnh, nhưng không có ai bắt máy.
Bắc Bắc nhìn đồng hồ trên tường, suy nghĩ một lát rồi gọi cho trợ lý của anh, nhưng vẫn không có ai nghe.
Cô nghĩ là vẫn đang ở trên máy bay, chỉ có thể chờ Chu Thịnh nhắn lại.
Đúng lúc này mẹ Chu gọi điện đến.
"Mẹ." Bắc Bắc nghe máy, nhẹ giọng gọi.
Mẹ Chu ừ một tiếng "Bắc Bắc, con đang ở nhà một mình hả?"
"Dạ, mẹ đã biết chuyện của công ty chưa ạ?"
Mẹ Chu trả lời "Biết rồi, con đừng quá lo lắng, bên kia có người bị thương cho nên Chu Thịnh mới đi qua đó, trước khi nó lên máy bay đã nhắn tin cho mẹ, kêu mẹ đón con qua ở cùng, vừa rồi mẹ mới thấy tin nhắn, bây giờ mẹ sẽ đón con qua."
Bắc Bắc ngẩn người, cúi đầu cười "Không cần đâu mẹ, con không sao hết."
"Ngủ rồi hả con?"
Bắc Bắc nhìn lên đồng hồ mới chỉ 10 giờ, lắc đầu "Vân chưa ạ, con hơi lo lắng cho Chu Thịnh."
Mẹ Chu khựng lại, suy nghĩ nói "Bây giờ mẹ và tài xế sẽ qua đón con, ba con bên đây biết được chút chuyện, về nhà rồi nói tiếp, dù sao ở bên đây con cũng dễ nắm bắt được thông tin hơn, con thấy được không?"