Bắc Bắc suy nghĩ rồi trả lời "Vâng ạ, nhưng mà mẹ không cần qua đây đâu, đã trễ như vậy rồi."
"Mẹ không sao, con ở nhà chờ mẹ."
Hốc mắt Bắc Bắc nóng lên, nhẹ nhàng dạ "Mẹ nhớ chú ý an toàn."
"Ừ, không sao đâụ"
Cúp máy xong, Bắc Bắc nhìn điện thoại thất thần. Một người không có qua hệ huyết thống với cô, chỉ vì cô gả cho con trai bà, mà bà đối xử với cô như con ruột của mình, Bắc Bắc không biết nên hình dung cảm giác này như thế nào.
Cô cảm thấy rất may mắn, những đồng thời cũng cảm thấy rất đau lòng. Căn nhà đó chưa có ai đối xử với cô tốt như vậy, chỉ xem cô như một món hàng hóa bán ra ngoài kiếm chút tiền, cô đối với nhà đó không có tác dụng gì. Mấy người đó hoàn toàn không chào đón cô, thậm chí lúc nào cũng nhắm vào cô.
Ôm lấy đầu gối ngồi trên giường thật lâu, Bắc Bắc nhìn lên đồng hồ, lúc sau hồi phục lại tinh thần, thu dọn một chút đồ đạc chuẩn bị về Chu gia ở một thời gian, cô không biết mình nên làm gì để báo đáp bọn họ, chỉ có thể ở nhà dành thời gian bên cạnh mọi người, cùng bọn họ nói chuyện, làm những việc mà Chu Thịnh không có thời gian để làm.
Làm cha làm mẹ, mọi người và bà nội Chu đã đến tuổi này rồi, bọn họ cần nhất một người để làm bạn, công việc của Chu Thịnh rất bận rộn, Bắc Bắc suy nghĩ sau này cô sẽ về Chu gia nhiều hơn, trò chuyện với bà nội, tâm sự với mẹ Chụ
Sắp xếp đồ đạc xong xuôi, mẹ Chu đã gọi điện thoại đến, nói khoảng 10 phút nữa sẽ đến nơi.
Bắc Bắc xem tin tức mới về sự kiện xưởng bị cháy của Chu thị, thấy đã không chế được hướng đi của gió, có thể nói tình hình đã được kiểm soát, bây giờ ở hiện trường có không ít phóng viên đang ngồi chờ.
Weibo của Chu thị cũng đăng tin, kêu mọi người bình tĩnh, hãy nhìn tình hình thực tế.
Một lúc sau, chuyện này trên mạng cũng không còn lan truyền lung tung, coi như đã không chế được một chút.
Bắc Bắc nhìn ra ngoài rồi mang hành lý đi ra, cô đứng dưới lầu vài phút, xe của Chu gia đã dừng trước mặt cô.
"Mẹ." Bắc Bắc nhìn người trong xe, thân thiết gọi.
Mẹ Chu nhìn cô mỉm cười, bảo tài xế mang hành lý bỏ vào cốp xe, rồi hỏi "Mang nhiều đồ thế con?"
Bắc Bắc mỉm cười, ôm lấy cánh tay mẹ Chu cọ cọ "Đúng lúc mấy nay không cần phải đóng phim, con muốn ở nhà chơi với mẹ và bà nội."
Mẹ Chu nghe vậy càng vui hơn, đưa tay vỗ đầu cô, nhỏ giọng nói "Bị dọa sợ rồi đúng không?"
"Không có ạ." Bắc Bắc lắc đầu, nương theo ánh sáng bên ngoài cửa sổ, cô hỏi "Nhà xưởng bên kia sẽ không có chuyện gì lớn phải không mẹ?"
Mẹ Chu lắc đầu "Công việc bên kia cần có người xem xét, tổn thất hơi nghiêm trọng."
Nghe vậy, Bắc Bắc nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, thở dài "Vậy có rất nhiều bị thương hả mẹ?"
"Không có, lửa được không chế kịp thời, chỉ có hai người bị thương, đã đưa đi bệnh viện rồi."
Bắc Bắc gật đầu "Những công nhân khác không sao đúng không ạ?"
"Không sao."
Bắc Bắc nghĩ rồi khẽ nói "Con xem tin tức nghe nói là xưởng quần áo, có phải đều bị thiêu cháy hết rồi không?"