⬅ Trước Tiếp ➡
Trên phương diện làm ăn, kẻ yếu sẽ bị loại bỏ. Thời gian gần đây, vài dự án Đồng thị đều hợp tác có vấn đề, nếu Chu Thịnh không thu mua, thì có những công ty khác sẽ nuốt chửng xí nghiệp lung lay sắp sụp đổ này.
Nó chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Sở dĩ Chu Thịnh thu mua Đồng thị là anh có tâm tư riêng vì Bắc Bắc, tạm thời anh không muốn cho cô biết, cho dù Bắc Bắc có hiểu hay không, anh vẫn làm chuyện này.
Tất nhiên, vợ của Chu Thịnh khá hiểu chồng mình.
Hai người nhìn nhau cười, Bắc Bắc nhẹ giọng nói "Không nói chuyện này nữa, nhưng mà em nghĩ thân phận của em khả năng không giấu được nữa rồi."
Chu Thịnh gật đầu "Anh sẽ xem xét chuyện này, em nghĩ như thế nào?"
Đồng gia xảy ra chuyện, thân phận của Bắc Bắc tuyệt đối không còn bí mật nữa, sẽ có người biết và sẽ có người tung tin.
"Em cảm thấy mấy người Đồng Xuân sẽ nói ra không?"
Bắc Bắc suy nghĩ rồi nói "Em không biết." Trước kia bọn họ đều biết cô không phải con ruột của mẹ Đồng, cho nên không muốn nhận cô, hơn nữa còn coi Bắc Bắc là kẻ thù, cho nên mỗi lúc ra ngoài bốn người kia đều im lặng không nhắc đến em gái trong nhà là ai, trông như thế nào, thậm chí có người còn không biết Đồng gia còn một người con gái nữa.
Những người thân quen một chút cũng như có quan hệ thân cận với Bắc Bắc mới biết, còn những người khác thì không rõ lắm.
Đối với Đồng gia, Bắc Bắc chỉ là một người bị bỏ quên, không có ai để ý đến cô, cũng không ai muốn chủ động nói về cô, giới thiệu cô với những người khác, trước đây Bắc Bắc hiểu rất rõ những chuyện này.
Chỉ là bây giờ.... Cô không biết.
Chu Thịnh hiểu rõ, nhìn Bắc Bắc một hồi rồi an ủi "Đừng nghĩ quá nhiều, binh đến ta chặn, dù sao vẫn có anh ở đây."
Bắc Bắc bật cười, hơi nuối tiếc nói "Thực ra em không quan tâm thân phận của mình bị phơi bày, hay chuyện kết hôn với anh bị lộ." Nhìn vào mắt anh, Bắc Bắc khẽ nói "Lúc trước em không muốn công khai, là cảm thấy anh không thích em, cuộc hôn nhân của chúng ta sớm muộn cũng kết thúc thôi."
Cô vừa nói xong đã bị Chu Thịnh cắt ngang "Nói bậy gì đó." Anh nhéo mặt cô, trầm giọng nói "Chúng ta sẽ không bao giờ ly hôn."
Bắc Bắc vỗ tay anh, liếc anh một cái "Lúc đầu thôi, ai biết tại sao anh lại cưới em chứ." Cô giật mình một lúc, vội vàng hỏi "Thật ra em muốn hỏi anh một chuyện, tại sao anh lại cưới em vậy?"
Bước chân Chu Thịnh dừng lại, nghi ngờ nhìn Bắc Bắc "Em muốn biết?"
Bắc Bắc gật đầu "Muốn."
Trong lòng thầm thở phào, lúc trước cô thấy chuyện này rất khó nói, không giống bây giờ nói ra trong nháy mắt, Bắc Bắc cảm thấy nhẹ nhõm đi rất nhiềụ
Bất kể lý do của Chu Thịnh là gì, cô có thể hiểu và tiếp thụ
Bắc Bắc cũng không hiểu được suy nghĩ của mình như thế nào, nói tóm lại... Cô muốn biết đáp án chính xác, xem như cho nguyên chủ cũng như cô một công đạo.
Nhưng cô sợ hãi, người lúc trước Chu Thịnh thích là nguyên chủ, mà cô chỉ là một kẻ thay thế mà thôi.
Nói tóm lại, hai loại tình cảm này không ngừng đánh sâu vào nhau, khiến cô cảm thấy khó chịu, so với tự mình suy đoán, không bằng hỏi ra cho rồi, biết được kết quả vẫn là tốt nhất.
Ít nhất cô cũng thấy an tâm.

⬅ Trước Tiếp ➡