⬅ Trước Tiếp ➡
Đúng lúc hai người về đến nhà.
Chu Thịnh mở cửa, ý bảo Bắc Bắc vào nhà "Về nhà nói."
"Vâng."
Hai người vào nhà, Bắc Bắc thay giày xong rồi ngồi xuống sô pha, nhìn Chu Thịnh không chớp mắt "Nói đi anh?"
Chu Thịnh bật cười, cong khóe môi hỏi "Gấp vậy à?"
Bắc Bắc gật đầu "Một chút."
Chu Thịnh mỉm cười, vươn tay xoa tóc cô "Thật sự quên anh rồi hả?"
"Dạ?" Vẻ mặt Bắc Bắc ngu ngốc nhìn anh, "Quên anh cái gì? Lúc trước chúng mình quen nhau hả?"
Chu Thịnh nhướng mày nhìn cô, cười như không cười, khiến Bắc Bắc hoảng hốt, nhịn không được suy nghĩ trong lòng, chẳng lẽ bọn cô quen biết nhau??
Bắc Bắc nhìn trộm Chu Thịnh, nhịn không được nói "Anh mau nói đi."
Chu Thịnh dừng một chút "Trước kia chúng ta có gặp qua."
"Đợi một lát." Bắc Bắc cắt ngang anh, nghiêm túc nhìn Chu Thịnh, nhìn từ trên xuống dưới "Lúc nào?"
Tại sao cô không có ấn tượng vậy.
Chu Thịnh ho nhẹ, gợi nhớ cho cô "Trước khi kết hôn một thời gian, em đi xem mắt, chúng ta gặp nhau, lúc đó..." Chu Thịnh khụ khụ, hơi xấu hổ nói "Anh cũng đi xem mắt."
"Hả?" Bắc Bắc không hiểu nhìn Chu Thịnh, chớp mắt "Tại sao em lại không nhớ?"
"Lúc ấy em mơ mơ màng màng."
Bắc Bắc "??? Em không hiểụ"
Chu Thịnh cười một cái, kể lại cho cô, bởi vì lúc trước Chu Thịnh hay cùng người khác lên hot search, khiến cho người trong nhà cảm thấy phiền phức, muốn anh mang bạn gái về ra mắt, nhưng Chu Thịnh luôn tìm lý do, nói không có bạn gái.
Mẹ Chu lo lắng Chu Thịnh không tìm dược bạn gái, dù sao cũng không có nhà nào muốn có một đứa con rể như vậy, vì vậy đã sắp xếp cho Chu Thịnh xem mắt, đúng lúc buổi tối hôm đó gặp được Bắc Bắc. Chắc là cô bị mẹ Đồng lừa đi xem mắt ở nhà hàng, mà Chu Thịnh ngồi bàn bên cạnh, cũng đi xem mắt.
Những cô gái xinh đẹp luôn bị người khác chú ý, huống chi là tổ hợp cô gái nhỏ và đàn ông trung niên, lúc ấy ở nhà hàng ai cũng thảo luận về chuyện này, Chu Thịnh cũng nghe được, cho nên toàn bộ cuộc trò chuyện anh đều nghe hết, lúc đó chỉ cảm thấy buồn cười.
Nhưng khi nghe yêu cầu của cô với nhà trai, bỗng nhiên Chu Thịnh có suy nghĩ, có phải chỉ cần kết hôn thì mẹ anh sẽ không sắp xếp cho anh xem mắt nữa hay không. Đương nhiên lúc đó Chu Thịnh không có chắc chắn.
Cho đến khi buổi xem mắt của hai người kết thúc, không hẹn mà gặp lại ở quán bar.
Anh nhìn Bắc Bắc uống hết ly này đến ly khác, không nhịn được đi đến, lúc saụ.. Bắc Bắc đã có người trò chuyện cùng, nói gần đây cô gặp phải đối tượng xem mắt cực phẩm, gì mà cô chỉ muốn tìm đại một người để kết hôn thôi, hỏi Chu Thịnh có muốn không.
Chắc do lúc đó có men say, Chu Thịnh đã suy nghĩ, không thì đồng ý đi, dù sao với anh mà nói kết hôn với ai cũng được, anh không muốn tốn quá nhiều trên người phụ nữ, ý nghĩ ấy chợt lóe lên, anh lập tức đồng ý.
Kết quả hôm sau, Bắc Bắc tỉnh rượu không nhớ đến chuyện này.
Nhưng Chu Thịnh lại nhớ rất rõ, điều tra thân phận cô, giải quyết nhu cầu cấp bách của cô, nhưng không nghĩ tới.... Cô lại không muốn, còn vì từ chối gả cho anh mà tự sát.

⬅ Trước Tiếp ➡