⬅ Trước Tiếp ➡
Cũng không có nhiều người lắm, tầm 20 người thôi, hôm nay có nhiều diễn viên còn chưa đến, chỉ có hai diễn viên chính, với trợ lý của Bắc Bắc và mấy người diễn viên phụ, những người khác đã về khách sạn nghỉ ngơi sau khi khởi động máy, hôm nay không có cảnh diễn của bọn họ.
Cho nên bữa tiệc hải sản này không có nhiều người lắm.
Bắc Bắc và Trần Tĩnh rấtvui vẻ, có đồ ăn ngon, ai lại không thích chứ.
Mọi người cùng đi đến nhà hàng hải sản, trợ lý Tống đạo đã đặt phòng riêng lớn đủ chỗ cho mọi người.
Mọi người vừa vào đã cầm menu điên cuồng gọi món, đến nỗi Tỗng đạo bày ra vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc nhìn mọi người, nhắc nhở “Ngày đầu tiên đừng ăn hết sach tiền của tôi nhé.”
Mọi người trăm miệng một lời nói “Không đâu ”
Tống đạo nhìn tư thế của bọn họ, cảm thấy rấtcó khả năng.
Bữa tiệc hải sản này khiến mọi người rấtphấn khích. Lúc ăn cơm, Tống đạo nhìn hai diễn viên ưu tú của mình, kính rượu “Cảm ơn Bắc Bắc và Liễu Nguyên nhé, hôm nay biểu hiện rấttốt, hy bọng tương lai biểu hiện vẫn tốt như vậy.”
Bắc Bắc bật cười, “Cảm ơn đạo diễn.”
Liễu Nguyên cũng nâng ly uống cạn.
Bữa tiệc tiệc hải sản này là bữa Bắc Bắc ăn vui vẻ nhất tɾong mấy ngày nay, nhân viên công tác ở đây không dùng những ánh mắt khác thường nhìn cô, cũng không ai thì thầm thảo luận nói cô là con gái của ai, mấy chuyện này khiến cô cảm thấy rấtthoải mái.
Nhưng cô biết chuyện này chắc chắn đạo diễn hoặc người phía trên đã nhắc nhở, nếu không mọi người cũng không tốt như vậy.
Cho dù như thế nào hôm nay cô cảm thấy rấtthoải mái.
Trước mắt, Bắc Bắc cảm thấy đoàn phim là nơi cô cảm thấy thoải mái nhất, đóng phim có thể khiến người ta quên đi mọi ưu phiền, sẽ không khiến cô nhớ đến những quá khứ đó nữa.
“Uống ít thôi.” Trần Tĩnh bên cạnh nhẹ nhàng nhắc nhở.
Bắc Bắc cầm chén rượu tɾong tay, nhìn Trần Tĩnh nói “Tĩnh tỷ.”
“Ừ?”
“Muốn thử say một lần.”
Trần Tĩnh nhìn dáng vẻ của cô, bất lức “Uống đi, tối nay chị phụ trách đưa em về khách sạn.”
Bắc Bắc cong môi, cười tủm tỉm cảm ơn Trần Tĩnh “Cảm ơn chị.”
“Không có gì.”
Cuối cùng Bắc Bắc say đến ngất ngư.
Gió ở thành phố ven biển luôn lớn hơn nhiều so với cách thành phố khác.
Buổi tối đi trên đường gió rấtmát mẻ và dễ chịu, đèn đường sáng trưng, ánh đèn màu trắng chiếu xuống mặt đường càng khiến người ta thấy rõ hơn.
Chỗ này cách khách sạn không xa lắm, đi bộ khoảng hai mươi phút là đến, đúng lúc ở đây là khu vực trung tâm thành phố.
Trần Tĩnh đỡ Bắc Bắc đ về khách sạn, thật ra Liễu Nguyên nói muốn đưa hai bọn cô về, nhưng Trần Tĩnh nhìn dáng vẻ say mèm của Bắc Bắc đành từ chối, cô ấy sợ lỡ như ngày mai lên hot search là tiêu, vừa khéo Bắc Bắc muốn đi cho tỉnh rượụ
“Tỉnh chưa?”
Bắc Bắc hàm hồ trả lời “Tỉnh rồi.” Bỗng nhiên cô ngồi xuống mặt đất, híp mắt nhìn Trần Tĩnh “Tĩnh tỷ chị biết không?”
“Biết cái gì?”
“Em và Chu Thịnh.”
“Ừ?” Trần Tĩnh liếc mắt nghe cô lảm bẩm, cau mày nửa ngày cũng không hiểu Bắc Bắc đang nói cái gì.
Trần Tĩnh không còn cách nào khác, tiếp tục đỡ cô vào khách sạn.

⬅ Trước Tiếp ➡