⬅ Trước Tiếp ➡
“Đi cho vững vào, nếu không ngày mai em sẽ xuấthiện trên mạng.” Trần Tĩnh cười nói “Tin tức tiêu đề chị đã nghĩ rồi, chắc chắn là tại sao Đồng Bắc Bắc lại mua say vào đêm khuya.”
Bắc Bắc bật cười, liếc mắt nhìn Trần Tĩnh “Tĩnh tỷ, chị mắc cười quá.”
Trần Tĩnh “…” Nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, Trần Tĩnh bất lực lắc đầu “Chị không nên cho em uống nhiều như vậy.”
Bắc Bắc ậm ừ một tiếng “Tĩnh tỷ.”
“Sao?”
“Tại sao em là cô nhi chứ.” Cô lẩm bẩm, như đang nói chuyện một mình “Trước kia cũng vậy, bây giờ cũng vậy.” Cô duỗi tay ôm cánh tay Trần Tĩnh, nhỏ giọng hỏi “Tại sao chứ, có phải kiếp trước em làm nhiều điều sai trái, nên bây giờ mới không biết ba mẹ của mình là ai.”
Trần Tĩnh im lặng hồi lâu, có chút đau lòng sờ đầu cô, nhẹ nhàng dỗ dành “Ai nói chứ, em không làm gì sai hết, đừng nghĩ bản thân như vậy.”
“Vậy chị nói em có phải em khắc cha mẹ không, tại sao em lại không có ba mẹ.”
Trần Tĩnh nghe xong liền muốn khóc.
Chị ấy biết tɾong lòng Bắc Bắc cất giấu rấtnhiều chuyện, nhưng thật sự không biết là kiểu này, bình thường Bắc Bắc thể hiện mình là một người lạc quan tên đời, bây giờ uống say những lời nói của cô như vô thức thốt ra, rấtnhiều điều chôn sâu dưới đáy lòng dường như mượn rượu đê nói ra.
Trần Tĩnh đau lòng ôm lấy cô, vỗ về “Đừng tự trách, chắc chắn bọn họ không phải cố ý không cần em, rồi sẽ có một ngày em có thể tìm lại được ba me mình.”
Bắc Bắc nghe vậy ngẩng đầu mê mang nhìn chị ấy “Thật sao?”
“Thật mà.”
Bắc Bắc ngoan ngoãn gật đầu, thấp giọng nói “Em cũng cảm thấy như vậy, em nghe lời, cố gắng đóng phim, bọn họ nhất định sẽ trở về tìm em.”
Trần Tĩnh hắng giọng che giấu cảm xúc của mình, “Chắc chắc rồi. Chúng ta về khách sạn trước nào.”
“Dạ.”
Hai người về khách sạn, vừa vào phòng Trần Tĩnh đã xuống lầu lấy trà giải rượu cho Bắc Bắc, lúc Trần Tĩnh quay trở lại, cô đã nằm trên giường ngủ rồi.
Chị ấy nhìn chằm chằm một lúc, chuẩn bị đứng dậy rời đi thì đïện thoại của Bắc Bắc vang lên.
Cô nhíu mày, không kiên nhẫn ưm một tiếng. Trần Tĩnh khựng lại vội đứng dậy cầm lấy đïện thoại. Sau khi nhìn tên gọi đến, chị ấy suy nghĩ một lát rồi cầm đïện thoại của Bắc Bắc nghe máy.
“Chào anh Chu tổng, tôi là Trần Tĩnh.” Gió bên ngoài rấtlớn, thổi vào suy nghĩ của Trần Tĩnh, khiến chị ấy tỉnh táo không ít.
Chu Thịnh ngẩn người, “Bắc Bắc đâu?”
Trần Tĩnh quay đầu nhìn Bắc Bắc đang ngủ, suy nghĩ rồi nói “Tối nay có liên hoan, Bắc Bắc uống chút rượu, đã đi ngủ rồi.”
Chu Thịnh khựng lại, vội vàng hỏi “Uống say à?”
Trần Tĩnh kinh ngạc nhướng mày, trả lời với đầu bên kia “Đúng vậy.”
“Bắc Bắc có nói gì không?”
Trần Tĩnh sửng sốt, hơi ngạc nhiên khi Chu Thịnh biết phản ứng khi say của Bắc Bắc, nhưng nghĩ đến hai người là chồng lại cảm thấy chuyện này là đương nhiên.
“Có nói.” Chị ấy trầm mặc một lúc, nói lại những lời Bắc Bắc nói cho Chu Thịnh nghe.
Sau khi Chu Thịnh nghe xong, hồi lâu không có nói chuyện.
Qua một lúc anh mới nói “Thay tôi chăm sóc Bắc Bắc một chút, có thể tí nữa tôi sẽ qua đó.” Dừng lại một chút Chu Thịnh nói “Đến lúc đó tôi sẽ gọi lại cho cô.”
Trần Tĩnh kinh ngạc “Bây giờ sao?”
Chu Thịnh khẽ ừ “Đang đến sân bay, chắc khoảng 12h tối đến nơi.”

⬅ Trước Tiếp ➡