Cô đáp lời "Được."
12.
Tâm sự editor Mấy bữa nay bận quá không thể edit post truyện cho mọi người được TAT. Hiện giờ mình bắt đầu HK2 rồi nên không thể đăng thường xuyên được, mọi người thông cảm cho mình nhe. Và cũng đã kết thúc một năm 2019 rồi, chúc mọi người có một năm 2020 thật vui vẻ, hạnh phúc và thật ý nghĩa nhee.
HAPPY NEW YEARS.
Editor 14thfebruary
Cô vừa dứt lời, nháy mắt hai người đều ngây người.
Đồng Bắc Bắc chớp chớp mắt, lúc sau mới phản ứng được mình vừa nói cái gì, vẻ mặt vô cùng khiếp sợ và hối hận, đối diện đôi mắt sắng quắc của Chu Thịnh, cô cắn cắn môi dưới, vô cùng khẩn trương.
Mà Chu Thịnh, đôi mắt thâm thúy nhìn cô chằm chằm, dừng trên khuôn mặt trắng nõn của cô, đi xuống chút nữa, là đôi môi nhỏ mềm mại.
"Đừng cắn môi." Anh thấp giọng nói, Chu Thịnh rũ mắt, duỗi tay chạm vào khóe môi cô.
Thân mình Bắc Bắc run lên, "Tôi không...."
Chu Thịnh nhìn khuôn mặt đỏ lên của cô, cười nhẹ một tiếng, "Bắc Bắc."
"A?"
"Đi không?"
Bắc Bắc ngẩn ra, đi làm gì?? Cô tự hỏi hai giây, kinh ngạc nhìn về phía Chu Thịnh, liếm liếm môi, thấp thỏm đem những nghi vấn trong lòng hỏi anh, "Chu Thịnh."
Chu Thịnh nhướng mày, rũ mắt nhìn cô, "Cô nói đi."
"Anh có phải.... Đối với tôi....."
Hai chữ kia còn chưa nói ra, Bắc Bắc liền bị Chu Thịnh giành trả lời, "Cô nói xem?"
Bắc Bắc mê mang lắc đầu, "Tôi không biết."
Cô đời trước, mỗi ngày đều vì ấm no mà bận rộn, về những chuyện tình yêu này, hoàn toàn không dám mơ mộng. Lúc đó, Bắc Bắc, chỉ mong sao có thể ăn mặc ấm no là tốt rồi, làm gì có thời gian, suy nghĩ về tình yêụ
Cho nên hơn hai mươi tuổi, cũng không có thích ai, người theo đuổi cô cũng chỉ có một hai người, chẳng qua lúc ấy cô bận rộn công việc, hoàn toàn xem nhẹ.
Mà hiện tại Bắc Bắc, càng không có, là một cô gái nhỏ hai mươi tuổi, đối với chuyện tình cảm, cũng không có khát vọng. Bằng không lúc đầu, cũng không đến mức bởi vì gả cho Chu Thịnh mà cắt cổ tay tự sát.
Hai người đứng dối diện, Bắc Bắc trầm ngâm thật lâu, rất thành thật gật gật đầụ
Cách làm của Chu Thịnh rõ ràng như vậy, có ngốc cô cũng nhận ra, chỉ là thời gian trước đây, Bắc Bắc cũng không có ý hỏi, rốt cuộc, Chu Thịnh thích điều gì ở cô, mà chuyện anh thích cô, nghĩ thế nào cũng cảm thấy không tin được.
Chắc chắn không có khả năng này xảy ra.
Chu Thịnh duỗi tay vỗ vỗ đầu cô, mỉm cười nói, "Đoán đúng rồi."
Hai mắt Bắc Bắc sáng lên, trong ánh mắt hiện lên một tia kinh ngạc, "Bắt đầu từ khi nào?"
Nghe vậy, Chu Thịnh cười nhẹ, "Muốn biết sao?"
Bắc Bắc "...." Nếu không muốn biết cô đã không hỏi.
Chu Thịnh cong cong khóe môi, duỗi tay xoa xoa tóc cô, "Sau này nói cho cô biết."
Bắc Bắc "A." Cô trầm mặc một hồi, rồi gật gật đầu "Như vậy sao."
Chu Thịnh bật cười, rũ mắt nhìn cô, "Bắc Bắc."
"Hả?"
"Tôi biết em không có tình cảm với tôi, nhưng mà không quan trọng, chúng ta từ từ có được không?"
Bắc Bắc giật mình hồi lâu, mới gật đầu đáp, nhẹ giọng nói, "Được."