⬅ Trước Tiếp ➡
Quả thật cô chưa xác định được tình cảm cảm của mình đối với Chu Thịnh, tuy nhiên, cũng có một chút thích, nhưng khả năng vẫn chưa đạt đến trình độ kia. Chẳng qua Bắc Bắc ở cùng với Chu Thịnh, có cảm giác được bảo vệ, cô biết bản thân rất thích cảm giác đuợc ở bên Chu Thịnh, nhưng đôi khi lại thấy tình cảm này, giống như đang chờ đợi một người.
Cũng không khác nhau lắm.
Chu Thịnh nhìn vẻ mặt buồn rầu của cô, cười nhẹ, "Đừng suy nghĩ quá nhiều, tôi sẽ không ép buộc em."
Bắc Bắc gật gật đầu, " Ừ, tôi biết."
Chu Thịnh dừng một chút, cong môi cười, cúi đầu nói vào bên tai cô, "Nhưng mà...."
"Nhưng mà cái gì?"
"Bắc Bắc, em có muốn thử thỏi son tôi vừa mua cho em không?"
Bắc Bắc "...." Cô nuốt nuốt nước miếng, đối diện ánh mắt sáng của Chu Thịnh, cô không tự chủ gật gật đầụ "Được."
Bắc Bắc cầm cây son Chu Thịnh đưa cho cô đi vào phòng nghỉ, trong phòng có đầy đủ mọi thứ, Bắc Bắc nhìn một vòng, nhìn đến quần áo của Chu Thịnh đang đặt ở một bên, khuôn mặt liền đỏ, lại cúi đầu nhìn chiếc giường không lớn không nhỏ, nghĩ đến bộ dạng nghỉ ngơi hằng ngày của Chu Thịnh, nháy mắt mặt cô càng đỏ hơn.
Lắc lắc cái đầu, Bắc Bắc đem nhưng tư tưởng không đúng đắn trong đầu ra ngoài.
Khẽ ho hai tiếng, Bắc Bắc đi vào nhà vệ sinh, trong phòng tắm rất sạch sẽ, hẳn là mỗi ngày đều có người đến dọn dẹp.
Cô nhìn mặt mình trước gương, suy nghĩ hai giây vẫn là vặn son ra, soi gương nhìn môi mình, tô lên.
Một lúc sau, Bắc Bắc nhìn môi đỏ kiều diễm của mình trong gương, cô tô không đậm, buổi sáng ra ngoài trang điểm nhẹ, cho dù là tô nhạt, hiện tại đôi môi này, cũng làm cho người khác cảm thấy ngon miệng.
Có thể do cô ở bên trong quá lâu, Chu Thịnh liền gõ cửa, nhẹ giọng gọi, "Bắc Bắc?"
Bắc Bắc ngẩn người, phục hồi lại tinh thần, mím môi nói, "Ra liền."
Cô duỗi tay kéo cửa, vừa lúc thấy Chu Thịnh đang dựa tường, nghe thấy âm thanh liền buông mắt, nhìn xuống dưới.
Đang xem đến trước mắt mình là đôi môi câu dẫn người, nháy mắt anh có chút giật mình, sau đó cúi đầu, nghẹn giọng nói, "Bắc Bắc."
"A?"
"Tôi muốn hôn em."
Bắc Bắc còn chưa kịp trả lời, Chu Thịnh một tay để ở đầu cô, để cô hơi ngẩng lên, anh liền hôn xuống. Hai môi dính vào nhau, Chu Thịnh từng chút từng chút một ăn hết son môi cô vừa tô.
Môi bị anh ngậm, Bắc Bắc có thể cảm nhận được, động tác của Chu Thịnh.
Một lúc sau, Chu Thịnh hình như chưa thỏa mãn, anh cắn nhẹ môi Bắc Bắc, nhân lúc cô kêu đau, liền thâm nhập vào miệng cô, linh hoạt tìm đầu lưỡi, quấn lấy.
Hai người đứng trong phòng tắm nhỏ, hôn nhau không biết bao lâu, cho đến khi môi của Bắc Bắc sưng lên, cô thở không nổi, Chu thịnh mới buông cô ra.
Hai người trán chạm vào nhau, giọng của Chu Thịnh khàn khàn nói bên tai cô, "Xin lỗi, tôi không nhịn được."
Bắc Bắc "...."
Hai mắt run rẩy một chút, Bắc Bắc thở mạnh, vừa rồi cô cảm thấy chính mình sắp chết vì ngạt thở. Một lúc sau khi hơi thở ổn định, Bắc Bắc rũ mắt, nhìn chằm chằm hai chân của mình, đáp, "Ừ."
Chu Thịnh cười nhẹ, nhịn không được duỗi tay ôm cô, "Chỉ có một chữ?"
Bắc Bắc ngước mắt trừng anh, "Anh không giữ lời."
"Lúc nào?"
"Anh nói sẽ cho tôi thời suy nghĩ rõ ràng." Cô còn chưa suy nghĩ rõ ràng, liền biến thành bộ dạng này.

⬅ Trước Tiếp ➡