⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc quan sát biên kịch mấy ngày, phát hiện không phải như thế, hình như biên kịch không thân thiết với tất cả mọi người…. Ngoại trừ…. Cô. Bắc Bắc không biết có phải mình hơi tự luyến hay không, tóm lại cô thấy biên kịch đối với cô có gì không đúng lắm.
Vào buổi trưa hôm nay, sau khi ăn cơm xong Bắc Bắc chuẩn bị đi tìm biên kịch để thảo luận về cảnh diễn chiều nay. Cảnh này là cảnh mà cảm xúc của nữ chính thay đổi nhiều nhất, và cũng là cảnh hai người chính thức ở bên nhau, cô đã suy nghĩ không biết lúc đó nữ chính đã có suy nghĩ như thế nào, cho nên nhịn không được muốn thảo luận với biên kịch, có thể không cần dựa the0 kịch bản thể hiện cảm xúc của mình hay không.
Hai người nói chuyện rấtlâu, cuối cùng cũng quyết định được kết quả, tuy rằng suy nghĩ khác nhau nhưng mà ý bọn cô muốn biểu đạt giống nhaụ
Sau khi Bắc Bắc nghe xong, không khỏi khâm phụcbiên kịch “Chị thực sự rấtgiỏi đó, em đã đọc rấtnhiều lần nhưng không biết Lộ Tình đã suy nghĩ như thế nào, nhưng nghe chị nói em liền hiểu ra.”
Lê Mẫn mỉm cười nhìn cô “Ừ, lúc này thay đổi có hơi đột ngột, chị đã sửa lại sau khi nghe em nói, cảm thấy như thế này cũng được.”
“Đúng ạ.” Bắc Bắc gật đầu “Như vậy rấttốt.”
Hai người nói chuyện, bất tri bất giác nói đến chuyện riêng tư.
Lê Mẫn nhìn Bắc Bắc, suy nghĩ một lúc rồi mới cẩn thận hỏi “Bắc Bắc, chị có thể hỏi em một số chuyện riêng được không?”
Bắc Bắc ngây người, hơi ngạc nhiên nhưng cũng không biểu hiện gì ra ngoài, chỉ gật đầu “Được ạ, chị muốn hỏi cái gì?”
Lê Mẫn nhìn khuôn mặt cô, im lặng một lúc lâu, “Những tin tức lúc trước đều đã kết thúc rồi chứ.”
Cô hơi khựng lại, thu mắt mỉm cườ “Đã kết thúc rồi ạ, em không để ý nữa.”
“Đồng gia đối xử với em tệ lắm sao?”
Bắc Bắc ngẩn người, không gật cũng không lắc đầu, chỉ nhỏ giọng trả lời “Bọn họ có lý do của mình, bây giờ em sống rấttốt.” Cô mỉm cười nhìn Lê Mẫn, “Thực ra em rấtthích cuộc sống bây giờ, những chuyện tɾong quá khứ giờ nhớ lại cũng không quá quan tâm.”
Mặc dù trước đây khó khăn nhưng Bắc Bắc không muốn nói chuyện này với Lê Mẫn, nếu nói ra cô cảm thấy rấtkỳ lạ, nên là cứ bỏ qua là tốt nhất.
Lê Mẫn khẽ giật mình, mỉm cười “Xin lỗi, chị hơi đường đột.”
Bắc Bắc lắc đầu, “Không sao, em cũng muốn nói chuyện nhiều hơn với biên kịch, em thấy chị viết kịch bản rấthay.”
Lê Mẫn cười “Phải không.”
“Đúng ạ, lúc trước em cũng đã xem qua một số tác phẩm khác của chị rồi, tuyệt lắm.”
“Vậy chúng ta nói tiếp nhé?”
Hai người tiếp tục nói về chuyện công việc, không ai đề cập đến những vấn đề riêng tư lúc này Lê Mẫn hỏi nữa, cứ để nó trôi qua.
Thời gian ở đoàn phim trôi qua rấtnhanh, cảnh diễn ở thành phố T cũng kết thúc, Tống đạo cho diễn viên và nhân viên công tác của đoàn phim nghỉ ngơi ba ngày. Lần tới bọn họ sẽ đến vùng núi quay phim.
Cũng là nơi….. Lộ Tình bị lừa bán.
Có Lộ Tình lúc nhỏ, cũng có Bắc Bắc diễn vai Lộ Tình và một số diễn viên quần chúng, Liễu Nguyên cũng cần đến đó, dù sao khi hai người ở bên nhau, Liễu Nguyên cũng phải đối mặt với những chuyện cô từng trải qua.

⬅ Trước Tiếp ➡