⬅ Trước Tiếp ➡
Cô luôn phải đối mặt với quá khứ đen tối đó, nếu Lộ Tình không đối mặt cô ấy sẽ không bao giờ nhìn thấy được ánh sáng của tương lai. Cho dù bây giờ cô ấy có tiền có năng lực đi nữa thì cô ấy vẫn sợ hãi với một số người.
Tâm lý đau khổ không cách nào khắc phụcđược.
Nếu muốn khắc phụcthì nhất định phải dũng cảm đối mặt với nó một lần nữa và đối mặt với quá khứ.
Đoàn phim được nghỉ ba ngày, Bắc Bắc không chần chờ nhanh chóng thu thập đồ đạc, cùng Trần Tĩnh mua vé máy bay về nha.
“Đúng rồi.”
“Sao vậy chị?”
“Có hoạt động kia em còn nhớ không?”
Bắc Bắc giật mình, suy nghĩ một lúc rồi mới nhớ Trần Tĩnh nói đến hoạt động gì.
“Sao lại trùng hợp như vậy.”
Trần Tĩnh nhướng mày “Trước kia không được nghỉ chỉ cũng nối em xin nghỉ rồi mà, ai biết Tống đạo hào phóng như thế, cho mọi người nghỉ hẳn 3 ngày.”
Bắc Bắc dở khóc dở cười nhìn chị ấy, gật đầu nói “Chắc là Tống đạo muốn chuẩn bị một vài thứ, em nghe nhân viên công tác nói bọn họ vất vả lắm, phải đi khảo sát thực địa.”
Trần Tĩnh yên lặng “Chị cũng đoán vậy, không chừng cảnh diễn lần này em phải chịu khổ không ít.”
Bắc Bắc khẽ ừ, không quá để ý “Không sao, chỉ cần quay tốt, vất vả tí cũng đáng mà.” Cô dừng một chút rồi nói “Trước tiên thu dọn đồ đặc, chuẩn bị về nhà đã.”
“Ừ. Chị biết em chờ không nổi nữa rồi.”
Bắc Bắc cười hì hì “Đã lâu rồi em chưa được gặp Chu Thịnh.”
Trần Tĩnh bất lực lắc đầu, đối với sự thay đổi của Bắc Bắc cảm thấy rấtvui mừng, nhưng cũng có chút cảm giác vội vàng không biết tên. Nói tóm lại, nó giống như đứa con mình nuôi đã trưởng thành, chính là cảm giác vui mừng của một bà mẹ.
Luyến tiếc nhưng cũng hy vọng cô trưởng thành.
“Được rồi, thu dọn đi, nhanh chóng ra sân bay nào.”
“Dạ.”
Hai người tiếp tục thu dọn đồ đạc, một lúc sau đã sắp xếp xong hành lý.
Sau khi cảnh quay ở thành phố T kết thúc, cũng là lúc mùa hè trôi qua. Lần này trở về, Bắc Bắc cần phải đến trường học báo danh, có ba ngày, một ngày quay quảng cáo, một ngày đến trường, tính đi tính lại cô không có thời gian dành cho bản thân.
Hai người đúng giờ lên máy bay, bay về thành phố H an toàn, vừa xuống máy bay, Bắc Bắc đã hỏi “Lát nữa gọi xe về hả chị?”
Trần Tĩnh liếc cô “Không, chồng chị đến đón chị.”
Bắc Bắc “….” Tự nhiên lại bị người đại diện rắc cơm chó là sao???
Cô im lằng nhìn Trần Tĩnh hỏi “Tĩnh tỷ, có phải lúc trước em hay cho chị ăn cơm chó, nên bây giờ chị tính trả thù đúng không, còn gọi Mã đạo đến nữa chứ.”
Trần Tĩnh bật cười “Em suy nghĩ nhiều rồi, anh ấy đến tìm em.”
“Hả?” Bắc Bắc lấy tay chỉ mình “Tìm em làm gì ạ?”
“Không biết.”
Bắc Bắc “….. Xin lỗi chị, đã chiếm dụng͟͟ thời gian của chồng chị rồi.”
Trần Tĩnh bật cười, nhìn dáng vẻ nghịch ngợm của cô, nhéo má Bắc Bắc “Được rồi, đừng nghịch nữa, anh ấy đang chờ ở bên ngoài, chúng ta lấy hành lý rồi đi thôi.”
“Vâng.”
Lấy hành lý xong, Trần Tĩnh dẫn Bắc Bắc đến xe của chồng mình, hai người cùng nhau lên xe đi về nhà.
Vừa lên xe, Bắc Bắc đã đối diện với ánh mắt của đạo diễn Mã, cô hắng giọng, hơi khẩn trương “Mã đạo, ngài đừng nhìn tôi như vậy, tôi không có lao dịch vợ của ngài.”

⬅ Trước Tiếp ➡