Tôn Vệ nghe vậy nhìn cô từ trên xuống dưới rồi cười hỏi “Vậy à, quá tốt rồi, bây giờ cậu đang quay cái gì?”
Bắc Bắc nhoẻn miệng cười “Không phải mọi người tɾong lớp đều biết hả?” Chuyện này là do lúc nãy cô đến văn phòng gặp giảng viên, thì giảng viên có nói với cô là bạn bè tɾong lớp rấthâm mộ cô, mới vào học không lâu đã có được tài nguyên tốt, hơn nữa có rấtnhiều người hâm mộ tác phẩm của Lê Mẫn.
Tôn Vệ giật mình, tɾong mắt hiện lên tia kinh ngạc “Đúng vậy, tôi quên mất, quay xong rồi hả?”
“Vẫn chưa, đang được nghỉ hai ngày, phải đến địa điểm khác lấy cảnh trước.”
Tôn Vệ gật đầu “Cố lên.”
Bắc Bắc ừ một tiếng, “Ừ, cảm ơn.”
Tôn Vệ dừng một chút, nhìn Bắc Bắc nói “Tôi có thể hỏi cậu chuyện này được không?”
Bắc Bắc ngẩn ra, cong khóe miệng “Được chứ, cậu hỏi đi.”
“Cậu có quan hệ rấttốt với lãnh đạo của công ty hả?”
Bắc Bắc sửng sốt, hỏi lại “Cậu hỏi như vậy là có ý gì?”
Tôn Vệ hắng giọng, giải thích “Nhóm lúc trước của chúng ta được vào công ty, tất cả bọn họ đều có tài nguyên rấttốt ngoại trừ tôi.” Tôn Vệ gãi đầu nhìn Bắc Bắc hỏi “Nếu cậu biết ông chủ của công ty, có thể hỏi giúp tôi không, dù gì chúng ta cũng là bạn học mà?”
Bắc Bắc nghe vậy thì giật mình, “Đây là quyết định của bên trên, có thể là bây giờ không có kịch bản thích hợp với cậụ” Bắc Bắc dừng một chút rồi nói tiếp “Tóm lại mấy chuyện này tôi không rõ lắm, tôi còn có việc, đi trước đây.”
Tôn Vệ còn muốn nói gì đó, nhưng lời đến bên miệng rồi cũng không nói ra được.
Cho đến khi Bắc Bắc lên xe, Tôn còn không phải bán thân kiếm tài nguyên à.” Hắn giơ chân đá ma͙nh vào tường.
Trong khoảng thời gian này, thanh danh ở trường học của Tôn Vệ không được tốt lắm.
Sau khi Bắc Bắc rời trường thì đến công ty của Chu Thịnh.
Cô nghĩ lúc nãy Tôn Vệ hỏi mình như vậy chắc đã biết được cái gì rồi, nếu không cũng sẽ không đến mức đi hỏi cô.
Bắc Bắc suy nghĩ rồi nhắn tin với Trần Tĩnh Tĩnh tỷ, chị có biết tình huống bây giờ của nghệ sĩ công ty mình không.
Trần Tĩnh trả lời rấtnhanh Em muốn hỏi ai, chị đi hỏi cho em.
Bắc Bắc Tôn Vệ.
Trần Tĩnh Ồ, hỏi người đàn ông khác không sợ Chu tổng ghen hả.
Bắc Bắc Chuyện chính đi, chị hỏi giúp em với.
Trần Tĩnh Ok, chiều nay sẽ nói cho em biết, muốn hỏi cái gì?
Bắc Bắc Tất cả, càng rõ càng tốt.
Bắc Bắc Không thành vấn đề, chờ tin tức của chị.
Bắc Bắc Vâng.
Cô cất đïện thoại, chống tay lên cửa xe nhìn ra bên ngoài.
Bây giờ đang là buổi sáng nên trên đường rấtít xe, từ trường của Bắc Bắc đến công ty của Chu Thịnh, cô không bị kẹt xe, một đường thuận lợi đến văn phòng của Chu Thịnh.
Bởi vì đến đây rấtnhiều lần nên bảo vệ đã quen mặt Bắc Bắc, thậm chí nhân viên lễ tân cũng biết rõ về cô, do mỗi lần đến đây Bắc Bắc đều dùng thang máy chuyên dụng͟͟ của Chu Thịnh, cũng không có nhiều người biết cô hay đến Chu thị, cho dù có biết, mọi người cũng sẽ vì công việc hiện tại mà giữ kín như bưng.
Bắc Bắc mỉm cười chào lễ tân, quen cửa quen nẻo đi vào thang máy.