⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn số lầu hiển thị tɾong thang máy, Bắc Bắc suy nghĩ không biết tí nữa anh nhìn thấy mình sẽ có phản ứng gì, nhưng cô chỉ hy vọng hôm nay Chu Thịnh đừng cho cô một ‘sự bất ngờ’ nào khác.
Lúc đến văn phòng của Chu Thịnh, Bắc Bắc chào hỏi Tào Nhất Minh “Chào trợ lý Tào.”
Tào Nhất Minh mỉm cười “Chào cô, Chu tổng đang ở tɾong văn phòng.”
“Đang bận hả?”
Tào Nhất Minh gật đầu “Cũng ổn.”
Khóe miệng Bắc Bắc cong lên, đưa tay chỉ chỉ “Vậy tôi vào trước nhé.”
“Vâng.”
Bắc Bắc gõ cửa, nghe thấy giọng nói bên tɾong vang lên mới mở cửa bước vào.
Lúc Chu Thịnh ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Bắc Bắc, anh vội vàng đứng lên đi đến bên cạnh Bắc Bắc, khuôn mặt tràn ngập vui vẻ “Sao em lại đến đây?”
Bắc Bắc nhướng mày “Không thể đền hả?”
Chu Thịnh cười, đứng yên trước mặt cô, cúi đầu hôn cô, “Ai cũng không được đến, chỉ có em là được.”
Bắc Bắc bật cười, vươn tay đẩy anh ra “Vẫn đang ở văn phòng, anh đừng lộn xộn.”
Chu Thịnh nhướng mày “Lộn xộn cái gì, anh chỉ hôn vợ mình một cái thôi mà.”
Bắc Bắc “….” Đối với da mặt dày của Chu Thịnh, cô không có gì để nói.
Hai người anh anh em em một hồi, Bắc Bắc “Em hỏi anh chuyện này nhé?”
“Em nói đi.”
“Có phải anh cố ý không đưa tài nguyên cho Tôn Vệ không?”
Chu Thịnh ngẩn người, nghi ngờ hỏi lại “Tôn Vệ là ai?”
Bắc Bắc “…. Anh không biết hả? Chính là bạn cùng lớp với em á, lớp trưởng.”
Chu Thịnh hừ lạnh “Anh biết, em quan tâm cậu ta làm gì?”
“Em không có, hôm nay đến trường thì gặp cậu ấy, thuận miệng hỏi thôi.”
Chu Thịnh nghe vậy nghi ngờ nhìn Bắc Bắc, mới giải thích cho cô “Không phải anh không đứa tài nguyên cho cậu ta, là do cậu ta không biết điều, đắc tội với người ta.”
Ánh mắt Bắc Bắc sáng lên, rấtlà tò mò muốn biết “Ai? Cậu ta đắc tội với ai vậy?”
Chu Thịnh bất lực nhìn vợ mình.
“Tò mò à?”
“Tò mò nha.” Bắc Bắc nghĩ đến lúc nãy Tôn Vệ hỏi cô.
Chu Thịnh mỉm cười, kể chuyện của Tôn Vệ, chuyện này anh cũng là vô tình biết được thôi.
“Không phải lúc trước Tôn Vệ dựa vào thực lực của bản thân nhận được một vai sao.”
“Ừ, sao nữa.”
“Lúc sau vai đó chọn người khác, cậu ta không cam lòng, muốn đi cửa saụ”
Bắc Bắc “…. Kết quả như thế nào?”
Chu Thịnh nhún vai “Kết quả là bị người ta đuổi ra ngoài, cửa sau cũng không đi được, không phải ai cũng có hứng thú với mỹ nhân kế.”
Bắc Bắc chống cằm, ngồi đối diện nhìn Chu Thịnh không chớp mắt “Anh thì sao.”
“Hả?”
Bắc Bắc cười “Mỹ nhân kế có tác dụng͟͟ với anh không?”
Chu Thịnh “Phải xem là ai mới được.”
“Xem ai?”
Có thể nói ham muốn được sống của Chu Thịnh rấtmãnh liệt, vội vàng sửa lại “Anh chỉ cần mỹ nhân kế của vợ mình thôi.”
Bắc Bắc bật cười, đẩy ly nước đến trước mặt anh “Uống nước đi, miệng lưỡi trơn trụ”
Chu Thịnh mỉm cười, không có ý kiến gì với cách nói của Bắc Bắc.
Bắc Bắc ngồi tɾong văn phòng của Chu Thịnh nguyên một ngày, thời gian nghỉ ngơi của cô cơ bản là như vậy, tuy hơi nhàm ċһán nhưng hình như cũng không tệ lắm.
Ngày hôm sau, Bắc Bắc đi với Trần Tĩnh đến nơi tổ chức hoạt động sân ga, sản phẩm hôm nay cô làm đại ngôn được diễn ra ở đây.

⬅ Trước Tiếp ➡