⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc cúi đầu xem, xem xong thì im lặng hỏi “Thân phận của em ngoài Chu Thịnh biết ra thì chỉ có Đồng gia, Chu Thịnh sẽ không nói, còn về bọn họ thì em không chắc lắm.”
Cô không dám chắn chắn Đồng gia có nói chuyện này ra hay không, cho dù không phải Đồng gia thì cũng là những người có liên quan.
Cô suy nghĩ một lúc rồi nhìn Trần Tĩnh “Chị đưa em về nhà đi.”
Bắc Bắc khựng lại nói tiếp “Đồng gia.”
Trần Tĩnh giật mình “Em chắc chứ?”
“Vâng, về xem một chút.” Từ lúc bà Đồng bị bắt đi, cô không để ý đến Đồng gia nữa, cô không thích bọn họ nhưng cô rấtcảm kích công ơn nuôi dưỡng của Đồng gia, chuyện này sẽ khiến Chu Thịnh không ra tay độc ác với bọn họ, và khiến bọn họ không được nói ra chuyện này, chẳng qua Bắc Bắc không ngờ tới chuyện này bị tung ra.
Trên mạng đang rấtrắc rối, cô cảm thấy mình nên về nhà một chuyến.
“Ừ, nhưng phải cho chị đi vào với em.”
Bắc Bắc nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trần Tĩnh, bất đắc dĩ gật đầu “Cũng được, chúng ta cùng vào.”
“Ok.”
Hai người nhanh chóng đi đến Đồng gia, dọc đường đi Bắc Bắc đọc bình luận của cư dân mạng, chuyện của cô bây giờ ở trên mạng xuấthiện rấtnhiều giả thuyết, nào là Bắc Bắc thật sự là con nuôi của Đồng gia, hay mẹ của cô không phải là người vợ chính thức, nếu không tại sao Đồng gia lại đối xử với cô kém như vậy, tóm lại, các giả thuyết đều được cư dân mạng phân tích rấtthuyết phục̶, Bắc Bắc không có cách nào phản bác.
Cô cười khổ, đặt đïện thoại sang một bên nhìn ánh nắng bên ngoài cửa sổ thở dài “Thật muốn giải quyết chuyện này cho xong.”
Trần Tĩnh nhìn cô, “Yên tâm đi, sẽ nhanh thôi.”
Bắc Bắc gật đầu, thấp giọng ừ một tiếng “Thật ra em thấy khá ċһán, em muốn nước sông không phạm nước giếng với Đồng gia.” Công nuôi dưỡng của Đồng gia cô nhất định sẽ báo đáp, nhưng sẽ không để bọn họ muốn làm gì thì làm.
Tổng kết lại, những gì Đồng gia làm với Bắc Bắc có thể nói là quá đáng nhưng không thể phủ nhận rằng Đồng gia đã nuôi nấng cô, Bắc Bắc đau đầu xoa giữa chân mày, đúng là không biết giải quyết chuyện này như thế nào.
Suy nghĩ một lát, Bắc Bắc nhìn Trần Tĩnh hỏi “Tĩnh tỷ, chị nói em nên làm sao bây giờ?”
Trần Tĩnh liếc cô “Em muốn làm như thế nào?”
“Không biết.” Bắc Bắc dứt lời, Chu Thịnh đã gọi đïện đến.
“Chồng em à?”
“Dạ.”
Trần Tĩnh cười “Chắc là thấy tin tức rồi, em nghe đi, chị lái xe.”
Bắc Bắc “…..”
Cô hắng giọng nghe đïện thoại của Chu Thịnh.
“Alo.”
“Em đang ở đâu?”
Bắc Bắc nhìn ra ngoài cửa sổ “Không biết.”
Chu Thịnh “… Trần Tĩnh đang lái xe à?”
Bắc Bắc trả lời ậm ừ “Vâng, có phải anh thấy tin tức trên mạng rồi không?”
“Ừ, không sao chứ?”
Bắc Bắc trả lời “Em không sao, chỉ là bây giờ muốn đến Đồng gia.”
Chu Thịnh nhíu mày “Đến đâu rồi?”
Bắc Bắc nhìn Trần Tĩnh rồi nói tên đường cho anh. Một lúc sau Chu Thịnh cúp đïện thoại.
“Sao rồi?”
Bắc Bắc sống không còn gì luyến tiếc nhìn Trần Tĩnh “Anh ấy nói tí sẽ đến đây.”
Trần Tĩnh bật cười “Chị cũng định nói em bảo Chu tổng đến đây, nếu không hai người phụ nữ chúng ta không thể xử lý được Đồng gia.”
Bắc Bắc nghe vậy câm nín nhìn chị ấy “Cũng không phải đi đánh nhaụ”
Trần Tĩnh khẽ ừ “Có lẽ sẽ đánh nhau, em cứ xem đi.”

⬅ Trước Tiếp ➡