⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc “… Đừng, em không muốn đánh nhau, cũng không đánh lại bọn họ.” Chuyện này rấtrõ ràng, Bắc Bắc thấy không cần thiết phải đánh nhau, và cô ấy cũng không phải một người cuồng đánh nhaụ
Trần Tĩnh “Em cứ chờ mà xem.”
Bắc Bắc “… Ok.”
Cô bất đắc dĩ thở dài, cũng chỉ có thể đi từng bước một.
Lúc Bắc Bắc và Trần Tĩnh đến Đồng gia, xe của Chu Thịnh đã đậu ở đó.
“Chu Thịnh đến rồi, chị vè nhà trước đi.”
Trần Tĩnh gạt đầu “Ừ, sáng mai chị sẽ đến đón em, nhớ kĩ, ngày mai phải đi đóng phim.”
Bắc Bắc “Em biết rồi mà.”
Sau khi nhìn Trần Tĩnh rời đi, cô mới quay đầu lại nhìn Chu Thịnh “Anh chào hỏi chưa?”
Chu Thịnh lắc đầu “Chưa, anh vừa mới đến.”
Bắc Bắc gật đầu “Chúng ta vào thôi.”
“Vâng.”
Là dì ra mở cửa, nhìn thấy Bắc Bắc vẫn đối xử thân thiết với cô, giống như cô rấtthường xuyên tới, vẫn luôn nhiệt tình, quan tâm.
Hơi ấm duy nhất Bắc Bắc cảm nhận được tɾong ngôi nhà này là từ dì.
“Ba con có ở nhà không dì?”
Dì gật đầu “Ở thư phòng, hình như đang tức giận.”
Bắc Bắc nghe vậy gật đầu, nhìn dì nói “Vâng, con biết rồi, con đến thư phòng đây.”
“Cô chủ có ăn cơm tối ở nhà không?”
“Không ạ, lát nữa con phải về rồi.”
Dì nhìn Bắc Bắc, có chút không đành lòng “Con vào nhớ cẩn thận nhé.”
“Vâng.” Bắc Bắc cong khóe miệng “Dì nghỉ ngơi đi, không có chuyện gì đâụ”
“Ừ ừ.”
Bắc Bắc nhìn dì rời đi rồi cùng Chu Thịnh lên lầu đến thư phòng. Hôm nay Đồng gia rấtyên tĩnh, mấy người con hôm nay không có ở nhà, cho nên chuyến đi của Bắc Bắc có thể nói rấtthuận lợi, ít nhất … Cô không phải cãi nhau với đám Đồng Xuân.
Khi đến thư phòng, Bắc Bắc dừng một chút rồi mới gõ cửa, nghe thấy được giọng nói truyền ra cô mới đẩy của đi vào, ba Đồng thấy hai người xuấthiện thì hơi giật mình.
“Sao hai người lại đến đây?”
Bắc Bắc mím mối “Không thể đến à?”
Ba Đồng trầm mặc, ánh mắt không vui nhìn Chu Thịnh “Không biết cơn gió nào mang Chu tổng đến đây, nhà tôi không có gì để chiêu đãi.”
Chu Thịnh mỉm cười “Hôm nay đến đây không phải lấy thân phận của Chu thị, mà là chồng của Bắc Bắc.”
Ba Đồng nhìn hai người “Vào đi.”
Bắc Bắc gật đầu, đi vào.
“Muốn hỏi cái gì?” Hai người vừa ngồi xuống, ba Đồng đã hỏi.
Bắc Bắc nghe vậy thì nhướng mày nhìn ba Đồng, tɾong trí nhớ của cô không có ký ức của người này, ông ta không quan tâm đến Bắc Bắc, cho dù có quan tâm cũng là có chuyện cần Bắc Bắc giúp đỡ.
Cho nên người này đối với Bắc Bắc không có quan trọng.
Chỉ là cô muốn biết, ông ta biết cô không phải là con gái của mình khi nào, nếu không phải vì chuyện này, Bắc Bắc cho rằng ba Đồng sẽ không đối xử với mình vô lý như vậy.
“Ông biết đấy.” Bắc Bắc im lặng rồi hỏi “Mẹ ruột của tôi là ai?”
Ba Đồng cười nhạo “Vẫn là chuyện này à?”
Bắc Bắc gật đầu “Tôi rấtmuốn biết, nếu như ông không nói tôi sẽ tiếp tục hỏi, cũng có thể lần gặp mặt tiếp the0 tôi sẽ phát hiện ra.”
Ba Đồng nhìn cô, khẽ cười “Vậy à.”
“Đương nhiên.”
Hai người nhìn nhau, ba Đồng cười nhạt nói “Xin lỗi, không thể nói được.”
Bắc Bắc nhấp môi, mỉm cười “Vậy sao, vậy tôi hỏi ông câu này.” Cô nhìn vào mắt ba Đồng gàn từng chữ “Ba ruột của tôi là ai?”
Vừa dứt lời, sắc mặt của ba Đồng thay đổi.

⬅ Trước Tiếp ➡