⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh cười nhại “Nhưng ông giấu rấtkỹ, bà Đồng the0 dõi ông rấtnhiều lần mới tìm được người.”
Ba Đồng im lặng, không nói chuyện.
Không khí tɾong thư phòng rấtngột ngạt.
Chu Thịnh thừa thắng xông lên nói tiếp “Bà Đồng đi tìm Lê Miên rấtnhiều lần, cho đến một ngày bà Đồng tức giận khi ngày nào ông cũng đến gặp Lê Miên, vì thế bà ta đã mang người đến tìm bà ấy, chính là ngày Lê Miên trốn khỏi nơi ông giam bà ấy, toàn thân toàn là máu xuấthiện trước cửa Lê gia.”
Chu Thịnh nhìn thẳng vào mắt ông ta, chất vấn dồn dập “Tôi nói đúng chứ, Đồng tổng ” Anh nghiến răng gằn hai chữ cuối cùng.
Không ai có thể ngờ rằng lúc đó Đồng gia còn chưa vững ma͙nh mà lại dám làm ra chuyện như thế, Tần gia vẫn luôn tìm kiếm the0 hướng bọn bắt cóc, chẳng ai nghĩ đến người bắt cóc Lê Miên là một thương nhân, còn là người từng hợp tác với Lê gia.
Chuyện cũ đến đây là hết.
Chu Thịnh ôm Bắc Bắc ra khỏi nhà họ Đồng, cả người cô mềm nhũn, toát ra mồ hôi lạnh. Sau khi nghe Chu Thịnh kể chuyện trước đây, cô chưa bao giờ nghĩ đến mình sẽ có thân phận như thế.
Người đó, nếu những gì Chu Thịnh nói là sự thật, cô không biết nên tiếp nhận người đó như thế nào, cô không thể tin được một người có thân thế tốt như vậy lại gặp nhiều chuyện đến thế.
Bị Chu Thịnh ôm ra ngoài phòng, Bắc Bắc bị ánh mặt trời chiếu vào, the0 bản năng híp mắt lại.
Bỗng nhiên cô nghĩ đến bộ phim mình đang quay, chuyện của nữ chính tɾong phim cũng giống như chuyện này.
Sau khi ôm Bắc Bắc vào xe, Chu Thịnh mới đi qua bên kia mở cửa xe, vừa lên xe, việc đầu tiên Chu Thịnh làm là thắt dây an toàn cho cô.
“Vợ ơi.”
Bắc Bắc ngây ngốc quay đầu nhìn anh “Chu Thịnh.” Giọng nói của cô khàn khàn, như là bị nghẹn rấtkhó chịụ
“Anh đây.” Chu Thịnh nắm lấy tay cô, mặt mày dịu dàng nhìn Bắc Bắc “Em ổn không?”
“Những chuyện vừa rồi, đều là sự thật à?”
Chu Thịnh lắc đầu “Vẫn đang điều tra, anh không dám chắc, nhưng có lẽ là như vậy.” Anh cúi đầu giải thích “Lúc trước không nói với em là sợ em không chịu nổi, cũng không có chứng cứ rõ ràng, chẳng qua hôm nay nhìn thấy phản ứng của ông ta, anh cảm thấy nên thử một chút, không nghĩ đến…” Còn chưa nói dứt lời, Bắc Bắc đã nói tiếp “Nhưng không nghĩ đến, sự thật chính là như thế.”
Chu Thịnh nhấp môi, không nói nữa. Anh vươn tay xoa đầu Bắc Bắc, ôm lấy cô an ủi.
Cả người Bắc Bắc lạnh băng, tay chân vô cùng lạnh buốt, cô không biết nên biểu hiện suy nghĩ và tâm trạng của mình như thế nào. Có thể nói, bây giờ Bắc Bắc không có chút tâm trạng nào.
Từ trước đến nay, cô rấtmuốn biết mẹ ruột của mình là ai. Nhưng hiện tại, cho dù đã biết, cô lại không dám tiếp nhận.
Ông ta khiến mẹ quá đau khổ, thậm chí Bắc Bắc hy vọng mẹ không sinh mình ra, có thể sớm trốn thoát khỏi đó, cũng không vì phải sinh cô mà bị giam cầm suốt 5 năm.
Cô không dám nghĩ đến một người bị giam cầm suốt 5 năm sẽ có cảm xúc như thế nào, cũng không dám nghĩ suốt 5 năm qua, bà ấy đã trải qua những gì. Bắc Bắc h0àn toàn không dám nghĩ, cô ngẩng đầu nhìn Chu Thịnh “Em muốn về nhà.”
Chu Thịnh dỗ cô, vội vàng nói “Được, anh đưa về nhà.”

⬅ Trước Tiếp ➡