Chu Thịnh lái xe về nhà, suốt quãng đường, Bắc Bắc vẫn luôn im lặng, một câu cũng không nói, người rúc vào một góc, ngẩn ngơ nhìn đường phố bên ngoài.
Cho đến khi xe dừng ở dưới lầu tiểu khu, Chu Thịnh mới ôm cô ra. Lúc về đến nhà, Bắc Bắc nói muốn đi ngủ, Chu Thịnh hết cách, ôm cô vào phòng cùng nhau ngủ.
Tay Bắc Bắc nắm chặt lấy tay anh, một chút cũng không muốn buông ra, cô siết Chu Thịnh đến phát đau nhưng cô lại không phát hiện ra, còn Chu Thịnh cũng mặc kệ cô, cho dù đau hay không đau anh cũng không thể hiện cảm xúc ra bên ngoài.
Hai người nằm trên giường, Chu Thịnh vẫn luôn vỗ về sau lưng Bắc Bắc, không biết qua bao lâu Bắc Bắc mới ngủ thiếp đi. Chu Thịnh ngước mắt nhìn đồng hồ trên tủ đầu giường, từ lúc bọn họ về nhà đã qua hai tiếng rồi.
Anh đau lòng nhìn Bắc Bắc, thật ra hôm nay không nên nói, nhưng Chu Thịnh lại cảm thấy, chuyện này sớm hay muộn cũng sẽ biết thôi, dù sao biết sớm một chút cũng cho Bắc Bắc chút thời gian tiếp thụ Lúc trước Lê Mẫn đến tìm anh cũng để hỏi về chuyện của Bắc Bắc, nhưng Lê Mẫn cũng không xác định được Bắc Bắc có phải là con gái của Lê Miên hay không, cho nên mới đến chỗ Chu Thịnh hỏi thăm.
Điều duy nhất Chu Thịnh lo lắng là Bắc Bắc sẽ biết được chuyện này từ miệng những người khác, nếu biết được không chừng Bắc Bắc sẽ sụp đổ mất.
Chu Thịnh đau lòng cho Bắc Bắc, chuyện thân phận này nếu là người bình thường sẽ không tiếp nhận được.
Anh vẫn vỗ lưng dỗ dành cô, cho dù Bắc Bắc ngủ rồi, cũng không buông tay anh ra, đây là lúc cô cô không cảm giác an toàn.
Chu Thịnh không biết mình nằm bên cạnh cô bao lâu, màn đêm buông xuống, lúc này Chu Thịnh mới buông tay cô ra, đứng dậy ra ngoài rót một ly nước ấm, buổi tối hai người đã không ăn gì, sau khi ra ngoài rót nước ấm vào bình, Chu Thịnh quay lại phòng, tiếp tục ngủ cùng cô.
Ngủ một mạch đến 5 giờ sáng hôm saụ Bắc Bắc thức dậy, tɾong phòng chỉ có chút ánh đèn đang sáng trên tủ đầu giường.
Cô liếc mắt nhìn người đàn ông đang nằm bên cạnh, tay cô vẫn đang nắm chặt quần áo của anh, Bắc Bắc cử động, vừa mới của động, Chu Thịnh đã tỉnh dậy, mở mắt nhìn Bắc Bắc “Dậy rồi à?”
Bắc Bắc ừ một tiếng, giọng nói hơi khàn “Mấy giờ rồi anh.”
Chu Thịnh liếc mắt nhìn đồng hồ “Mới 5 giờ, ngủ thêm chút nhé?”
“Hôm nay anh không đi làm sao?”
Chu Thịnh gật đầu “Để xem đã, em có muốn uống nước không?”
“Có.” Lúc sau khi đã uống nước, Bắc Bắc mới hỏi Chu Thịnh “Chúng ta nói chuyện một chút nha anh?”
Chu Thịnh vươn tay xoa đầu cô, nhỏ giọng trả lời “Ừ, muốn nói chuyện gì với anh nào?”
Bắc Bắc nghiêng người nhìn người trước mắt, khẽ nói “Chuyện gì cũng được.”
Chu Thịnh bật cười, cong khóe miệng “Có gì muốn hỏi không?”
Bắc Bắc ừ một tiếng, cúi đầu nghịch ngón tay của anh, chỗ kia có một vệt đỏ, đây là dấu vết bị cô cào.
“Anh có thể tra được thông tin của bà ấy không?”
Chu Thịnh suy nghĩ “Anh sẽ cố, hiện tại tin tức của bà ấy không có bất cứ thông tin gì, nhưng mà Chu thị và nhà họ Lê đang hợp tác với nhau, khả năng sẽ gặp Tần Tuấn. Cũng chính là người đứng đầu của nhà họ Lê.”
Bắc Bắc nhíu mày “Không phải nhà họ Lê có ba người con gái sao?”