Chu Thịnh lắc đầu “Chuyện này anh cũng cảm thấy lạ, nếu Lê Miên còn sống thì sẽ không giấu chuyện này với Tần Tuấn, nhưng nếu đã chết, Tần Tuấn sẽ không trở thành người đứng đầu nhà họ Lê.”
Chuyện này Chu Thịnh vẫn luôn nghi ngờ, không tìm được câu trả lời chính xác.
Anh nghĩ, câu trả lời này chỉ có thể được giải khi nhìn thấy người nhà họ Lê, nhìn thấy Tần Tuấn hoặc là Lê Miên.
Trong ấn tượng của anh, nếu nhà họ Lê biết do nhà họ Đồng làm, không dễ gì mà bọn họ buông tha, còn về Bắc Bắc cũng sẽ không bị nhà họ Đồng nuôi đến từng tuổi này.
Bắc Bắc suy nghĩ, cô cũng nghĩ không ra.
“Thôi kệ đi, không nghĩ nữa.”
“Ừ.”
Chu Thịnh nhỏ giọng dỗ cô “Em ngủ thêm đi, đợi lát nữa Trần Tĩnh sẽ qua đây đón em.”
“Vâng.” Bắc Bắc duỗi tay ôm lấy cổ Chu Thịnh, dịu dàng nói “Anh ngủ với em đi.”
“Được.”
Những chuyện chưa có câu trả lời, một ngày đó sẽ được giải đáp.
Sáng sớm, Bắc Bắc vật vã thức dậy.
Trần Tĩnh đã ở dưới lầu chờ cô rồi. Dù thế nào đi chăng nữa, Bắc Bắc cũng phải quay cho xong bộ phim này. Không nói đến việc cô biết chuyện ngày hôm qua, cho dù không phải chuyện hôm qua thì cô cũng bỏ ra mười phần nhiệt huyết vào bộ phim này.
Cảnh ngộ của nữ chính tɾong kịch bản, ngay từ đầu Bắc Bắc đã vô cùng đồng cảm, nhưng bây giờ, cô không biết nên làm thế nào để hình dung cảm giác của bản thân. Dường như là cô có cảm giác nhưng không chỉ là đồng cảm.
Cào cào tóc, sau khi tắm xong, Bắc Bắc ăn đại cái gì đó làm bữa sáng. Chu Thịnh và Trần Tĩnh đang ở phòng sách nói chuyện, Bắc Bắc cũng không hỏi không nhìn. Cô h0àn toàn có thể đoán được chuyện Chu Thịnh muốn nói với Trần Tĩnh là gì.
Ăn sáng xong, cũng đúng lúc Chu Thịnh và Trần Tĩnh đi ra.
"Xong rồi?"
Chu Thịnh gật đầu, đi đến bên cạnh Bắc Bắc, xoa đầu cô rồi hỏi "Ăn no chưa?"
"No rồi."
"Đến nơi thì gọi cho anh, chú ý an toàn." Ngừng lại, Chu Thịnh nhìn vào đôi mắt của Bắc Bắc, khẽ nói "Đợi anh xong việc bên này sẽ qua đó."
Bắc Bắc khẽ giật mình, ngạc nhiên nhìn anh "Anh muốn qua?"
"Ừm."
"Không cần đâụ Em không ở bên đó lâu đâu, nhiều nhất là nửa tháng có thể quay xong rồi." Bắc Bắc nhăn mày nhìn Chu Thịnh.
Chu Thịnh ừm một tiếng "Anh biết nhưng anh không yên tâm." Bộ phim này của Bắc Bắc, Chu Thịnh đã đọc qua, càng về sau càng cảm thấy đau lòng. Thậm chí anh cảm thấy đây là một câu chuyện có thật cải biên thành kịch bản. Chu Thịnh luôn có cảm giác như vậy nhưng không nói cho Bắc Bắc, cô nhất định biết câu chuyện này xuấtphát từ đâụ Đã trải qua chuyện hôm qua một lần, Chu Thịnh rấtkhông yên tâm về cô, hơn nữa tɾong đoàn làm phim lại có Lê Mẫn.
Hai người im lặng nhìn nhau, cuối cùng Bắc Bắc mở miệng nói trước "Vậy được nhưng anh cũng đừng để mệt mỏi quá nhé."
"Không đâu, yên tâm đi."
"Vâng."
Bắc Bắc nhìn Chu Thịnh một lúc rồi mới đi cùng Trần Tĩnh xuống lầu, chuẩn bị ra sân bay, xuấtphát cùng với những nhân viên khác đến nơi quay phim.
Lần này, Bắc Bắc phải đến một vùng núi xa xôi, chỉ có một vài diễn viên ở thôi. Đây là nơi the0 kịch bản, Lộ Tình vẫn không mong muốn nhớ về, cũng là nơi Bắc Bắc không dám đi.