⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa lên máy bay, Bắc Bắc liền đi ngủ. Tối qua quá mệt mặc dù đã ngủ rấtlâu nhưng tɾong đầu cứ có cái gì đó quay quay. Rất dễ dàng nghĩ đến chuyện Chu Thịnh đã nói, có thể nói là ngủ một giấc còn mệt hơn là không ngủ.
Trần Tĩnh liếc nhìn, đôi mắt nhìn Bắc Bắc tràn đầy đau thương. Chị nghĩ chuyện buổi sáng Chu Thịnh nói với mình, thật sự cảm thấy quá đau lòng. Những chuyện Bắc Bắc gặp phải, những chuyện xảy ra lên người cô quả là quá nhiềụ
Có lúc Trần Tĩnh cũng không biết, cơ thể nhỏ bé của cô rốt cuộc phải chịu đựng bao nhiêụ Mỗi một lần xảy ra đủ thứ chuyện, Bắc Bắc chỉ sẽ buồn một chút, rấtít thể hiện ra sự yếu đuối và khó khăn chịu đựng của bản thân, ngược lại còn luôn an ủi mọi người.
Trần Tĩnh nhìn, bất giác có hơi thẫn thờ, ngay cả bên cạnh có người đúng từ khi nào cũng không để ý tới.
"Chào cô."
Trần Tĩnh ngây ra, bất ngờ quay đầu nhìn về phía người đến "Biên kịch?"
Lê Mẫn gật đầu, cười nhẹ hỏi "Bắc Bắc ngủ rồi?"
"Ừm. Chắc thế." Trần Tĩnh nghĩ rồi hỏi "Chị tìm em ấy có chuyện gì không?"
Lê Mẫn mím môi, ngẫm nghĩ mới nói "Cũng không có chuyện gì quan trọng. Chỉ là vừa rồi nhìn sắc mặt Bắc Bắc không tốt, nên đến xem thử. Sức khỏe em ấy không ổn sao?"
Trần Tĩnh nghĩ đến chuyện Chu Thịnh nói với mình hồi sáng. Chu Thịnh không nói toàn bộ, chỉ nhắc nhở Trần Tĩnh dạo gần đây Bắc Bắc gặp phải ít chuyện, bảo Trần Tĩnh chăm sóc cô, bên cạnh đó chú ý hơn về biên kịch tɾong đoàn, để Bắc Bắc ít tiếp xúc với biên kịch, tránh phải xảy ra chuyện.
Trần Tĩnh là người thông minh, chị hơi liên tưởng lại là có thể đoán được một ít mà đối với nghi vấn của chị, Chu Thịnh cũng ngầm thể hiện.
Nhìn biên kịch trước mặt tích cực quan tâm Bắc Bắc như vậy, Trần Tĩnh suy nghĩ một chút rồi nói "Ừm. Đêm qua mệt quá, tɾong nhà xảy ra chút chuyện."
Lê Mẫn ngẩn người, lo lắng hỏi "Là vì chuyện trên mạng sao?"
Nghe vậy, Trần Tĩnh không bất ngờ, nhíu cặp chân mày nhìn biên kịch "Cũng xem là như vậy." Chị cười, nhìn người trước mặt "Biên kịch cũng xem tin tức à?"
"Ừm. Đọc sơ qua."
Trần Tĩnh đảo mắt, hỏi "Thật không? Tôi còn cho là biên kịch không quan tâm đến chuyện trên mạng chứ, dù sao đều là tin tức bậy bạ."
Lê Mẫn kinh ngạc, thốt ra một câu "Cô làm sao biết đó là tin tức bậy bạ chứ?"
"Hửm?" Trần Tĩnh nhướng mày, khuôn mặt hoang mang nhìn "Câu này của biên kịch là có ý gì?"
Lê Mẫn mím môi, thấp giọng nói "Tôi xem trên mạng phân tích thấy khá hợp lý, còn cho rằng đó là sự thật chứ."
Trần Tĩnh cười, giải thích "Tin tức trên mạng có thật có giả. Còn về cụ thể thì phải hỏi Bắc Bắc mới rõ." Chị nhìn Lê Mẫn, nói từng câu từng chữ "Biên kịch quan tâm Bắc Bắc quá."
Vừa đúng lúc đạo diễn Tống đi ngang qua, nghe vậy thì cười haha rồi nói "Đúng rồi. Chị Mẫn của các cô có thể nói là rấtquan tâm đến vai nữ chính. Dù sao cũng là bộ phim nữ chủ, chúng tôi cũng đều quan tâm tới nữ chính.
Lê Mẫn vội vàng tìm bậc thang xuống "Đúng, chính là như vậy."
Lê Mẫn không ở lại lâu, tùy tiện nói vài câu rồi rời đi.
Chị ta vừa đi, Bắc Bắc liền kéo bịt mắt xuống, nhìn Trần Tĩnh.
"Chị biết em không ngủ mà."

⬅ Trước Tiếp ➡