⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Mai cười, "Quá tốt rồi, Bắc Bắc đã trở lại, buổi tối chúng ta ra ngoài cùng nhau ăn một bữa cơm? Chúc mừng một chút các cậu thấy sao "
"Được được." Bắc Bắc đáp, "Tớ mời khách."
"Yeah, có thể có thể."
Ba người trong kí túc xá, vô cùng vui vẻ.
Buổi tối Tư Đồ Tiểu Ngư mới đến, các cô ra ngoài ăn cơm, rồi trở về kí túc xá, với lại bọn cô học năm hai, nên cũng không cần đến lớp báo cáo.
Buổi tối Bắc Bắc ăn no đến căng bụng, trở về kí túc xá liền nằm ở trên giường, muốn động cũng không động.
Nằm được một lúc mới đi tắm rửa, lúc ra, Lý Mai liền nói, "Vừa nãy cậu có điện thoại, tớ không có nghe."
"Được."
Bắc Bắc làm khô tóc, mới đi xem điện thoại, đang xem thì Chu Thịnh gọi đến, cô cẩn thận nhìn bạn cùng phòng, mới cầm điện thoại đi ra ngoài ban công, trả lời điện thoại Chu Thịnh.
Bên ngoài gió rất lớn, Bắc Bắc bị thổi có chút run bần bật, âm thanh liền mang theo tia run rẩy.
"Anh đến nơi rồi?"
Chu Thịnh ừ một tiếng, "Vừa nãy không có ở trong phòng sao?"
"Đi tắm rửa."
"Ở trường đã thích ứng được chưa?" Giọng nói Chu Thịnh thực nhẹ, giống như gió, truyền vào tai cô.
Bắc Bắc cười một tiếng, "Cũng được, bạn cùng phòng rất tốt."
Hai người nói chuyện một lúc lâu, Chu Thịnh vẫn luôn lắng nghe Bắc Bắc kể về bạn cùng phòng, đột nhiên anh đánh gãy lời Bắc Bắc, Bắc Bắc chớp chớp mắt, đáp lại, "Làm sao vậy?"
Chu Thịnh dừng một chút, thấp giọng hỏi, "Nhớ tôi không?"
Bắc Bắc "......." Cô còn chưa trả lời, Chu Thịnh lại nói.
"Tôi nhớ em."
13.
Tâm sự của editor Dạo gần đây bận quá mình không post truyện được, cộng thêm mấy ngày nay bị bệnh thành ra không edit được gì luôn ;A;.
Editor 14thfebruary
Âm thanh Chu Thịnh rất nhẹ, theo cơn gió truyền vào tai cô.
Nhẹ tâng, nhưng lại mang theo một lực, làm Bắc Bắc có chút không thở nổi.
Cô nghe âm thanh trầm thấp của Chu Thịnh, câu "Tôi nhớ em" kia như chứa một chút mật ngọt, làm cô thấy ngọt đến không chịu được. Cười nhẹ một tiếng, Bắc Bắc nhìn hai ngôi sao trên bầu trời, "Tôi biết."
Chu Thịnh dừng một chút, "Sau đó?"
Bắc Bắc bật cười, cố ý hỏi anh "Sau đó cái gì?"
Chu Thịnh nghẹn họng, bất đắc dĩ xoa xoa ấn đường, giọng nói có chút thất bại, "Bắc Bắc."
Bắc Bắc cười, xoa xoa hai cánh tay, có chút lạnh, "Tôi rất lạnh, đang đứng ngoài ban công nghe điện thoại."
Chu Thịnh ngừng một lát, vội vàng nói "Vậy mau vào đi, ở trường an tâm đọc sách, có việc thì gọi cho tôi, buổi tối nghỉ ngơi sớm một chút."
"Được."
"Ngủ ngon."
"Chờ lát nữa nhắn tin cho em."
Bắc Bắc cười đáp "Được."
Cúp điện thoại, Bắc Bắc xoay người đi vào kí túc xá, còn chưa đi đến cửa cánh tay của cô bị Tiểu Ngư nắm lấy, "Bắc Bắc, lại đây một chút."
Bắc Bắc sửng sốt, đi qua bên cô ấy.
"Làm sao vậy?"
Tiểu Ngư chăm chăm nhìn cô, "Cậu không sao chứ, lúc nghỉ Tết đã xảy ra chuyện gì?"
Nghe vậy, Bắc Bắc ngẩn ra, "Không có việc gì, có phải cậu nghe được cái gì không?"
Tiểu Ngư gật gật đầu, "Lúc đầu tớ nghe nói cậu bị ba mẹ ép gả cho người khác sao? Bây giờ thế nào?"

⬅ Trước Tiếp ➡